Giáo Sư, Em Có Thể Tốt Nghiệp Chưa?
Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342497
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2497 lượt.
ng biết hai người thân mật đến mức này từ khi nào? Chỉ cần thế thôi cũng có thể đoán được tâm trạng đối phương. “Sự giả dối thì không thật được, sự thật thì không giả được.” Cảm giác bị lừa dối, cảm giác bị người khác chơi đùa, cảm giác bị phản bội... tất cả cứ ùn ùn lên, hơi thở cô như muốn nghẹn lại.
“Anh không cố ý lừa em, anh...”, anh lo lắng, “Ngô Lạc Nha đến, bảo tàng của họ và bảo tàng tỉnh liên kết triển lãm nhân Quốc khánh, em đừng hiểu lầm, không phải anh muốn đi cùng cô ấy, là do có chút việc cần giải quyết thôi”.
Trần Uyển nghĩ ngợi một lúc mới nhớ ra cô gái ấy, là bạn thanh mai trúc mã của anh, cô gái xinh đẹp học một trường nghệ thuật danh tiếng ở Anh. Cố nén nỗi hoang mang, cô khẽ hỏi: “Nếu đã là em họ thì anh nên nói thẳng”.
Tần Hạo tức nghẹn họng. Sự im lặng ở đầu dây bên kia như câu trả lời, trái tim Trần Uyển như rơi vào vực thẳm.
“Anh chỉ lo em hiểu lầm.”
“Sao có thể thế?”, Trần Uyển cười gượng, “Vậy anh cứ chăm sóc cô ấy nhiều nhiều vào. Em nhân lúc rảnh rỗi ở nhà đọc sách, tháng Mười hai thi rồi”.
“Thật sự em không giận?”, anh do dự, có chút không yên tâm.
“Không giận”, Trần Uyển gượng cười. Đi ra nhà ngoài, cậu hỏi: “Là bạn học à?”. Khoảng khắc cô gật đầu, nụ cười của cô gần như tan vỡ.
Đêm đến, trời đổ mưa, Trần Uyển len lén đi vào bếp.
Lúc rửa tay chuẩn bị làm việc mới phát hiện hai tay run cầm cập không ngừng, nhưng vẫn cố hòa bột và trộn nhân bánh, lúc ngồi xuống thì hai đầu gối như mềm nhũn.
Cô không biết mình đã ngồi bao lâu.
“Kính gửi Uỷ ban Kỷ luật tỉnh...”
Trong đầu vang lên giọng nói của cha, toàn thân cô run lập cập. Những mối hoài nghi trong lòng cô mấy năm qua cuối cùng cũng có câu trả lời, thế giới mà cô tưởng chừng đã hoàn toàn yên bình này gần như sụp đổ, Tưởng Tiểu Vi, Ngô Lạc Nha, nội tâm của Tần Hạo, sự ghen tị và lòng tự thương cảm của cô... tất cả đều không đáng nhắc đến.
Củng Tự Cường nhìn thấy vết những giọt nước mắt trên mặt cô, rửa tay rồi nhấc chiếc ghế ngồi xuống, vừa nặn vỏ bánh vừa nói: “Nghe mợ con nói con có anh bạn học chơi thân? Buổi tối gọi điện đến cãi cọ sao?”. Thấy cô không nói, cậu tiếp tục: “Cậu không phải người cổ hủ, nếu tốt thì dẫn về cậu xem, có điều gì uất ức đừng che giấu, cậu sẽ ra mặt giúp con”.
Trần Uyển gật đầu.
“Con giống hệt tính mẹ con, không vui cũng chỉ một mình chịu đựng. Ở ngoài chịu khổ, bị giày vò thế nào chăng nữa khi về nhà cũng không hề hé răng. Ngay cả lúc bệnh, nếu đi bệnh viện sớm thì biết đâu mẹ con còn có thể sống thêm vài năm.”
“Cậu...”
“Đừng học theo mẹ con, cố nén nhịn trong lòng chỉ thiệt đến thân. Có chuyện gì cứ nói với cậu, cậu sẽ giúp con.”
Nói? Không nói? Với tính cách ghét cay ghét đắng cái ác của cậu thì sau khi biết chuyện e rằng cậu sẽ đi tố cáo. Theo như những gì cha nói trong bức di thư, ông đã gửi tổng cộng hai lá thư tố cáo, nhưng cũng như đá ném vào biển, nếu không thì ông đã không chọn bước đường cùng. Hoàn cảnh bây giờ càng không có chỗ nào để cậy nhờ, như thế, nếu gửi đơn tố cáo thì gia đình cô khó gánh vác được hậu quả. Cậu mợ đã bước sang tuổi xế chiều, Tiểu Vũ cũng mới bước chân vào đời, trên bụng cậu vẫn còn một vết sẹo đến kinh người, bức thư đó đủ để phá vỡ cuộc sống hiện tại của gia đình cô...
Trần Uyển nghẹn lời, gật đầu lia lịa, nhìn mái tóc đã đốm bạc của cậu, cuối cùng cô quyết định giữ lại tất cả trong lòng.
Bán hết đồ ăn sáng đẩy xe về nhà, cô đứng trước cửa sổ nhìn xuống lầu. Căn hộ trước mặt che mất tầm nhìn, nhưng cô biết Tần Hạo vẫn đang đậu xe ở góc đường. Lúc bán hàng đã phát hiện người đó đang ở trong xe, chăm chú quan sát từng cử động của mình, trái tim cô như xao động, không còn quan tâm đến sự ghen tuông giận hờn tối hôm qua nữa.
Đột nhiên có sự thôi thúc, có sự ham muốn, giống như nước biển tràn qua con đê. Rõ ràng là một kẻ không đáng tin, nhưng lúc này người cô muốn gặp nhất lại chính là anh.
“Sao ở đây?”, cô đứng bên cửa xe hỏi.
Anh đưa tay kéo cô lên ngồi. “Ngủ không được. Tính toán thời gian em dậy, cho nên đến thăm. Không ngờ em đang giúp mợ bán hàng, sáng sớm lạnh thế sao không ngủ nhiều một chút?”
Nếu anh không quan tâm, tại sao lại âm thầm đứng ở góc đường quan sát cô lúc sáng sớm thế này? Nếu anh quan tâm, sao lại cố ý lừa dối cô? Cô nghĩ không ra, rất nhiều chuyện nghĩ mãi không ra.
Trước mắt là những giọt mưa mùa thu lạnh ngắt ngoài cửa, cô thèm khát sự ấm áp của anh đến cháy lòng.
“Biết em đang giận, tắt điện thoại, anh đứng đây mà lại coi như không thấy. Nhưng anh vẫn đợi xem em có đến hay không. Mèo con...”
Trần Uyển ngắt lời, “Anh ôm em một chút được không?”.
Tần Hạo nhìn cô, trước nay chưa từng thấy dáng vẻ cô bất lực, sợ hãi như vậy, nhất thời tay chân anh luống cuống. Vừa dang tay ra, cô đã nép mình vào, nằm gọn trong lòng anh. Cơ thể mềm mại của cô run run, hình như đang khóc. Anh vén mái tóc cô lên, quả nhiên hai má ướt đẫm, càng khiến anh hoang mang lo sợ. “Em đừng khóc nữa, có việc gì từ từ nói. Giận anh