Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Uyển

Trầm Hương Uyển

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342503

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2503 lượt.

tay tới, ôm lấy cô rồi ngồi xuống bệ, lập tức kề môi, đầu lưỡi len lỏi tách đôi môi cô ra mà tiến vào, mãi đến lúc cô thở hổn hển anh mới ngừng lại.
“Đừng làm bậy, ban ngày ban mặt.” Trần Uyển hất bàn tay đang đặt trước ngực mình, lườm anh một cái. Nhìn ngó xung quanh, đôi mắt sáng lên, Tần Hạo nhất thời không kiềm chế được, ghé sát tai cô hỏi: “Thử ở đây được không?”.
“Anh điên rồi.” Trần Uyển đỏ mặt tía tai vùng ra, nhưng đã bị anh ôm chặt.
“Được rồi, không ở đây, ở chỗ khác.” Anh gạt mái tóc của cô rồi nâng gương mặt cô lên, trịnh trọng nói: “Lúc nào dẫn anh đến nhà em ra mắt cậu nhé?”.
Trần Uyển bổng sững người.
“Có ba lựa chọn, gặp cậu em trước, hoặc gặp cha mẹ anh trước, hoặc chẳng gặp ai cả, chúng ta trực tiếp đến Uỷ ban đăng ký kết hôn.”
Trần Uyển không biết nên cười hay nên giận. “Nếu em chọn điều thứ tư thì sao?”
Anh nhếch miệng, rồi đột nhiên khẽ cắn vào mũi cô. “Xem ra có tiến bộ, lần trước nói thì em tức giận, lần này tốt, không nổi đóa lên. Em đừng ghét anh phiền phức, ngày nào anh cũng hỏi một lần, hỏi đến khi nào em gật đầu thì thôi.”
Miệng anh nói cười nhưng ánh mắt cực kỳ nghiêm túc. Trần Uyển nhìn vào ánh mắt ấy, trái tim khẽ rung lên: “Anh biết, điều đó có nghĩa là gì không?”.
Phải dùng cách nào để kéo dài hạnh phúc mãi mãi đây? Cô chưa từng nói là thích anh, nhưng bây giờ anh có thể khiến cô cười trong ánh mắt, cười trong trái tim, có phải đó là biểu hiện của tình yêu?
“Biết.”
Trần Uyển lấy đầu ngón tay vẽ lên vai anh, im lặng hồi lâu. “Đợi em tốt nghiệp xong rồi tính tiếp, được không?”
Tần Hạo nhìn cô một lúc, sau đó nhếch miệng cười lớn. “Được. Nhưng phải đóng dấu.” Nói xong liền cúi sát xuống hôn lên môi cô. “Mèo con, biết là anh thích em nhiều thế nào không?”
“Đừng gọi như vậy”, hơi thở nóng bỏng của anh vờn bên tai, khiến cô bủn rủn, “Hà Tâm Mi nói nghe anh gọi thế mà buồn nôn”.
“Mặc kệ cô ấy, anh thích gọi thế, cô ấy hiểu gì chứ”, nói rồi hôn cô mạnh hơn.
Cô không ngăn nổi bàn tay xâm nhập vào áo mình, chân cô như chơi vơi trong không khí, miệng phát ra tiếng rên rỉ. Đến khi hai người quấn lấy nhau, cô mới lấy lại lý trí, “Tránh ra, anh không mang cái đó”. Cô càng giãy giụa thì anh càng tiến sâu vào, mỗi cử động là một cơn rung động khó tả.
“Lúc này bảo anh tránh ra chi bằng giết anh đi. Thời kỳ an toàn, anh tính cả rồi.” Bàn tay anh nhẹ nhàng ve vuốt. “Anh sẽ cho ra ngoài.”
“Đồ đểu cáng!” Trần Uyển ngước lên nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Hà Tâm Mi, lúc này mới ý thức được lời mắng của mình, cô vỗ vỗ hai má đang nóng bừng, nói lấp liếm: “Lạnh quá. Hình như bị cảm rồi”.
Hà Tâm Mi gần đây cuồng một diễn đàn phụ nữ, ngày nào cũng đóng vai người chị tri âm chỉ ra những sai lầm của người khác. Nghe Trần Uyển nói lạnh, cô ấy thuận tay kéo rèm cửa sổ, ánh mắt lại tập trung vào màn hình máy tính.
“Thật là mùng Một tháng Mười không đi cùng tụi tớ?”, Ninh Tiểu Nhã nhìn lên trần nhà, rồi quay người hỏi Trần Uyển.
“Ừ, không đi, tớ ở nhà đọc sách.” Tổ chức xã hội mà đám Ninh Tiểu Nhã tham gia có tổ chức đi leo núi nhân dịp Quốc khánh, Trần Uyển không phải là không có hứng, chỉ là do đã hẹn với Tần Hạo rồi. Nghĩ tới con người đó mà cô phát bực. Nửa năm nay, anh càng ngày càng không kiêng nể gì, ngóc ngách nào trong nhà cũng được dùng làm chiến trường. Tối qua, trong bồn tắm anh lại không kìm được ngọn lửa đang hừng hực cháy, kết quả là giữa đêm khuya, hai người cãi nhau rồi cùng đi tìm hiệu thuốc. Trần Uyển càng nghĩ càng cảm thấy anh đang cố ý, càng nghĩ càng tức là không cắn cho anh một cái. Muốn hỏi có phải người đàn ông nào cũng khốn nạn như thế không, xung quanh chỉ có Ninh Tiểu Nhã là đối tượng thăm dò. Cô đưa mắt nhìn vẻ mặt ủ dột của Ninh Tiểu Nhã, lời nói tới cửa miệng thì lại thôi.
“Còn đọc sách cái gì chứ? Sắp thực tập rồi”, Ninh Tiểu Nhã nói vẻ khó chịu, “Cậu không phải lo, Tần thiếu gia chắc đã sắp xếp cho cậu đâu vào đó rồi. Người lo lắng là bọn tớ đây này”.
Lời nói của Ninh Tiểu Nhã có chút ghen tị, Trần Uyển không để tâm. Gia đình bạn trai Tiểu Nhã ở tỉnh ngoài, nếu sau này không thể làm việc ở cùng thành phố, thì tình yêu của họ sẽ vô cùng thê lương. Gần tốt nghiệp, Tiểu Nhã rất dằn vặt. “Cậu đừng lo, nếu không tìm được việc thì chúng mình mở nhà hàng, tớ làm đầu bếp, cậu làm thủ quỹ, Triệu Quốc Trị làm bồi bàn, Hà Tâm Mi đứng ở cửa ưỡn ngực mời khách.”
Đây là chuyện vui mà họ thường nói, Ninh Tiểu Nhã bỗng vui vẻ hẳn lên, cười khì khì. Hà Tâm Mi xì một tiếng nói: “To gan đấy, dám lấy tớ ra làm trò cười? Trần Uyển, cậu ở chung với Tần đại thiếu gia nên toàn học thói xấu rồi, anh ấy ngày nào cũng dạy cậu luyện kiếm phải không?”.
Trần Uyển nghĩ tới chuyện tối qua, mặt đỏ bừng. “Không chấp mấy cậu, tớ đọc sách tiếp đây.”
Kỳ nghỉ Quốc khánh, Tần Hạo lại lỡ hẹn. Trần Uyển nhạy bén cảm nhận được lời thoái thác của anh, chỉ bình thản nói, “Tùy anh”, rồi tắt điện thoại. Anh vội gọi lại hỏi: “Có phải em không vui?”.
“Anh nói xem?” Trần Uyển lo lắng cậu có trong phòng khách nên đi vào phòng riêng mới nói. Khô