Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342496
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2496 lượt.
phải không? Do anh không tốt, không nên dối em. Anh chỉ thấy Ngô Lạc Nha chẳng có gì đáng nói, cô ấy và chúng mình chẳng có liên quan gì hết. Tối qua cũng không phải anh đi vì cô ấy, mà là vì mẹ anh... Mèo con, đừng khóc nữa được không? Giận thì em cứ đánh anh đi.” Nói rồi anh lấy tay cô đánh vào mặt mình.
Trần Uyển lắc đầu nguây nguẩy, không biết trút nỗi thất vọng quá lớn vào đâu, đành nén lại lồng ngực. Chỉ có cách khóc ra thế này mới có thể giảm được nỗi buồn đau.
Tần Hạo hoang mang, tự trách mình: “Làm thế nào đây? Đều tại anh, từ giờ trở đi làm việc gì cũng không giấu em nữa, được không? Đừng khóc nữa, em khóc tim anh như nghẹn lại”.
Lời an ủi của anh càng gợi lên nỗi đau buồn mà cô không nói được, càng khiến sự tình trở nên rối ren.
Cơ thể mềm mại trong vòng tay anh không ngừng run rẩy, cảm giác nỗi đau quen thuộc ấy như thấm vào từng lỗ chân lông, thấm vào tay chân xương cốt. Thời gian lặng lẽ qua đi, Tần Hạo không dỗ dành nữa, bàn tay nhè nhẹ vỗ lưng cô, cho đến khi cô ngừng khóc, chỉ còn lại tiếng nức nở.
“Trong nhà xảy ra chuyện gì sao?”
Trần Uyển lắc đầu.
“Xem em kìa, thành mặt mèo rồi. Ôi, còn thả bong bóng cá nữa.” Anh lau nước mũi cho cô, buồn cười khi nhìn vẻ xấu hổ ngượng ngùng của cô, nhưng khóe miệng vừa nhếch lên đã dừng ngay lại, trong lòng bất giác chua xót. “Sao thế? Xảy ra chuyện lớn gì? Không thể nói cùng anh sao?”
Cô vẫn lắc đầu.
Tần Hạo cố nén cảm giác lo âu và chán nản vì không được tin tưởng, cố làm ra vẻ thoải mái, cười nói; “Vậy là vì anh? Vì Ngô Lạc Nha? Khóc đến mức trời đất cũng phải hoảng hồn biến sắc rồi, anh có thể xem đây như sự ghen tuông không?”.
“Anh đừng trêu em nữa, em không sao, chỉ là nhớ cha mẹ nên buồn. Như thể hôm nay mới đột nhiên phát hiện thế giới này thật tối tăm u ám, tất cả đã không còn nữa.”
“Em đang nói vớ vẩn gì thế? Chẳng phải còn có cậu, còn có anh hay sao?”
Anh đưa tay lau nước mắt trên má cô, cô mím chặt môi, nước mắt lại lã chã rơi.
“Em cũng cả đêm không ngủ à? Mắt thâm quầng lên rồi kìa”, anh xoa xoa đầu cô, nói nghiêm túc, “Tối qua là có nguyên nhân, lúc đi ra cửa thì mẹ ngăn anh lại nói chuyện. Chuyện nhân sinh, chuyện hôn nhân. Anh nói anh lớn rồi không còn nhỏ nữa, nên lấy vợ thôi, cũng đã chọn được người thích hợp rồi, chỉ đợi cô ấy đồng ý”.
Anh lược bỏ đi rất nhiều, Trần Uyển như bị rơi vào ánh mắt nghiêm túc của anh, trong lòng dấy lên mâu thuẫn giữa sự kiên trì và trái tim mềm yếu. “Kết hôn thật... thật sao?” Trong cuộc sống dường như có kẻ thù kêu lên: “Vận hạn đang nằm phục ở tương lai của cô, có thể công kích bất cứ lúc nào”. Cô đề phòng, sợ rằng sẽ mất đi hạnh phúc. Thật mệt mỏi. Lúc này đây, cô không muốn quan tâm đến bất kỳ điều gì. “Kết hôn thật sao?”
Sự im lặng của anh khiến Trần Uyển hoang mang vài giây, nhìn sang thấy khóe miệng anh nhếch lên, hình như vừa thoát khỏi nỗi sửng sốt và sự xúc động, trong thoáng chốc, cả cơ thể như phát ra một luồng sáng.
Anh nhìn cô cười, hồi lâu mới nắm lấy tay cô đưa lên môi hôn, mắt vẫn không rời khỏi cô, thì thầm nói: “Kết hôn thật. Mèo con, lấy anh nhé? Gật đầu cho anh xem nào, chỉ cần gật đầu thôi”.
Đối diện với đôi mắt khẩn thiết của anh, Trần Uyển bỗng vô cùng hoang mang, lại nghe anh nói: “Biết anh đợi cái ngày này bao lâu rồi không? Ngày nào cũng lay động như gió mùa thu, vừa hạnh phúc vừa lo sợ, không thể tự chủ”.
Thì ra anh cũng có cùng tâm trạng.
Cô khe khẽ gật đầu như bị thôi miên.
Biểu hiện vô cùng hạnh phúc của anh giống như tia sét đánh vào tim cô.
Anh hôn cô, nụ hôn mãnh liệt. Cô đáp lại, cũng mãnh liệt như vậy. Mãnh liệt cắn môi anh, mãnh liệt mút lưỡi anh, như muốn nắm lấy cái gì đó, muốn chứng minh điều gì đó. Trước nay chưa từng có nụ hôn như vậy.
Cô biết là rất nhiều năm sau đều sẽ nhớ về thời khắc này, nhớ cái cảm giác như mộng ảo khi bị hạnh phúc làm cho sợ hãi.
Trên thế giới này, hẳn không có người phụ nữ nào nói về chuyện đám cưới của mình mà không mỉm cười. Trần Uyển cũng không ngoại lệ.
Ba viên kim cương đặt song song, Tần Hạo nói chúng đại diện cho kiếp trước, kiếp này và kiếp sau.
Cô chỉ cười, không nói.
“Không phải em không thích thì anh đã khảm chín viên rồi.” Anh vò đầu khi nhìn thấy cô không tỏ rõ ý kiến, “Thật sự không thích? Nếu không thích thì đợi đến lúc chúng ta kết hôn chính thức sẽ mua kim cương độc nhất”.
“Không phải không thích, em vốn nghĩ chỉ cần một cái vòng đơn giản là được rồi.”
Anh thậm chí, ngay cả tình yêu cũng không có.
“Tới Nguyên đán gặp cha mẹ anh, sau đó đến nhà em? Tết cùng anh đến thăm ông nội? Không bao lâu nữa là em tốt nghiệp rồi, anh phải giải quyết những việc quan trọng trước mới được, nhà cửa cũng phải lo liệu...”
Nghe anh lải nhải suốt không thôi, dáng vẻ gấp gáp, Trần Uyển lại thở dài. “Thật sự anh có lòng tin vậy sao? Gia đình anh...” Cậu sẽ phản ứng ra sao, cô chưa dám nghĩ tới, chỉ cần nghĩ tới cánh cửa của gia đình anh đã đủ khiến cô chùn bước.
“Đừng nghĩ ngợi lung tun