Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Uyển

Trầm Hương Uyển

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342500

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2500 lượt.

g, cha mẹ anh cũng là người bình thường mà, cũng có hai con mắt một cái miệng, không ăn thịt em đâu.” Nói thế nhưng Tần Hạo cũng có chút lo lắng. Ngày mùng Một tháng Mười, lúc Ngô Lạc Nha đến, thái độ của mẹ anh vô cùng thân mật, thói quen từ trước tới nay không hỏi nhiều chuyện của anh cũng phá vỡ. Anh không phải là không đoán được nguyên nhân. Sau khi nghe anh nói đã tìm được người vừa ý, mẹ anh cũng chẳng có ý kiến gì nhiều, giống như ngầm đồng ý. Thái độ lặng im không nói của bậc trưởng bối đáng ra phải khiến anh yên tâm, nhưng trong lòng anh lại vô cùng lo sợ, luôn luôn cảm thấy có gì đó không thoải mái. Bàn tay Tần Hạo chầm chậm vuốt ve lưng cô, “Em không cần lo lắng chuyện gì, cứ để anh. Anh giống như đã chờ đợi cả đời vậy, chỉ cần em gật đầu đồng ý, bất kỳ điều gì anh cũng không sợ”.
Xe đi vào con đường phía nam của hồ Minh Nguyệt, nơi đây được phòng vệ nghiêm ngặt, tâm trạng thấp thỏm lo lắng của Trần Uyển dần lắng lại. Những việc tồi tệ nhất đã xảy ra, còn có thể có chuyện gì nữa chứ?
Mẹ Tần Hạo vừa nhìn là biết ngay một phụ nữ thông minh sắc sảo, bà cầm chặt tay Trần Uyển cười thân thiết: “Con trai bác quả nhiên là có con mắt tinh tường”. Bà liếc xéo qua Tần Hạo rồi nói với Trần Uyển: “Miêu Miêu tính khí nóng nảy, sống với nó lâu vậy thật làm khó cháu rồi”.
Miêu Miêu? Trần Uyển quay nhìn Tần Hạo cười thầm.
“Được rồi, mẹ, con bao nhiêu tuổi rồi? Lớn thế này mà còn gọi tên đó”, Tần Hạo lúng túng, “Vào trong nói chuyện tiếp nào”.
Sau khi ngồi xuống, bà liền hỏi tình hình gia đình, Trần Uyển sớm đã chuẩn bị tinh thần. Chỉ là lúc cô nói tới tuổi tác của mình thì mẹ Tần Hạo kéo dài giọng, nói ý sâu xa: “Vậy vẫn còn nhỏ”. Bà liếc mắt qua chiếc nhẫn cô đeo rồi đề cập tới vấn đề khác. Trần Uyển lo lắng, Tần Hạo dần dần mất kiên nhẫn, “Con đã báo với mẹ một lần rồi, còn phải nhắc lại lần nữa sao? Cha vẫn chưa về ạ?”.
Nụ cười của bà Thạch Hương Lan tắt dần, bực bội nói: “Con không phải là không biết cha con bình thường rất bận, lớn vậy rồi mà không rõ à? Ngồi một chút cũng không chịu sao?”, nói rồi quay sang Trần Uyển giải thích, “Cha của Tiểu Ngũ nhiều việc, bình thường về nhà muộn, buổi trưa bác cũng nhắc qua rồi, chắc không phải đợi lâu đâu. Lẽ ra gặp mặt ở ngoài thì chính thức hơn, nhưng Tiểu Uyển, cháu cũng biết hoàn cảnh nhà bác đấy, không tiện lắm”.
Trần Uyển gật đầu lia lịa, bà Thạch Hương Lan nghe thấy tiếng người giúp việc mở cửa liền đứng dậy. Trần Uyển cũng đứng dậy theo, bàn tay được Tần Hạo nắm chặt. Cô ngước mắt lên thấy anh cười vỗ về nên cũng an tâm phần nào.
Không khí khách sáo này đã vượt quá kỳ vọng của cô, nhưng sự xa cách và thận trọng phía sau nụ cười so với lời từ chối thẳng thừng còn khiến người ta lo sợ hơn.
Trên đường về, Tần Hạo khẽ hát, sau đó bình thản nói: “Anh nói có sai đâu, cha mẹ anh là người rất dễ gần. Cha anh thì nghiêm nghị hơn chút, bình thường nói chuyện với anh cũng bằng nét mặt nghiêm khắc, không riêng gì với em đâu”.
Trần Uyển khẽ ậm ừ, không biết nói gì trước vẻ hớn hở của anh.
“Sao trông vẫn buồn thế?”, lúc xuống xe anh hỏi, “Đừng nghĩ ngợi rồi chuốc ấm ức vào thân, nghĩ xem về nhà nói với cậu em làm sao, tính toán thời gian hẹn gặp mới là việc quan trọng”.
Trần Uyển gật gật đầu, đẩy cửa định xuống xe thì bị anh kéo lại, “Quên gì rồi?”, nói rồi nghiêng mặt.
Cô khẽ cười, hôn nhẹ lên má anh một cái. Ánh mắt anh rạng rỡ niềm vui, tim cô đập mạnh. “Anh từng nói, cho dù là lúc nào anh cũng đứng bên em đúng không?”.
“Dĩ nhiên rồi, em là vợ anh, anh không đứng bên em thì đứng ở đâu?”, anh nói như lẽ đương nhiên. Thấy cô đứng bên cạnh xe, nghe từ “vợ” mà hai má ửng hồng xấu hổ, anh bất giác thấy vui vui: “Lên đây, ngồi xuống, chúng ta nghiên cứu xem em nên gọi anh là gì?”.
Trần Uyển xì một tiếng, “Chẳng đàng hoàng chút nào”, rồi quay người chạy, đến đầu cầu thang mà gương mặt vẫn nóng bừng và trái tim vẫn không ngừng loạn nhịp.
Về đến nhà, việc đầu tiên cô làm là báo tin cho Hà Tâm Mi, rõ ràng là cô ấy đang sốt ruột, hỏi dồn: “Sao rồi?”.
“Thì thế, nói chuyện, cha anh ấy về cùng ăn cơm, sau đó ngồi chơi, vào phòng anh ấy tham quan, rồi về. Thường thì đi thăm nhà đều vậy phải không?”
“Tớ không hỏi cái đó, mà hỏi thái độ của nhà anh ấy. Thầy Tống nói mẹ Tần Hạo là người rất sắc sảo, tớ sợ cậu phải chịu thiệt thòi.”
“Sao thế được? Người nhà anh ấy rất nhã nhặn, cũng rất khách khí”, khách khí đến mức xa cách, “Nói đến gia cảnh nhà tớ mà cũng chẳng thấy họ thay đổi sắc mặt”.
“Vậy thì tốt”, Hà Tâm Mi thở ra nhẹ nhõm, “Kiểu gia đình đó rõ ràng là rất khách khí, lịch sự một cách thái quá, rốt cuộc cũng chỉ để tôn lên thân phận của họ. Cậu được đấy, tốt nghiệp xong lấy chồng, tớ tốt nghiệp xong thì thất nghiệp. Ngưỡng mộ chết đi được”.
Trần Uyển bật cười, “Cậu ngưỡng mộ cái gì, mấy ngày trước còn mắng mỏ anh ấy mà”.
“Đó là vì anh ấy có lỗi với cậu, bấy giờ anh ấy mới chịu chăm sóc cậu, dù là chưa hết giận, nhưng cũng coi như có tiến triển tốt.”
“Nhưng chăm sóc là biểu hiện của tình yêu sao?”, Trần Uyển buồn bã h


Pair of Vintage Old School Fru