Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Uyển

Trầm Hương Uyển

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342476

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2476 lượt.

ưa cho mẹ anh”.
Trần Uyển rụt tay lại, im lặng hồi lâu, lúc chuẩn bị nói tạm biệt thì anh ta bất ngờ hỏi: “Em khỏe không? Anh thấy em mấy lần, có mấy lần em ở trong xe của hắn…”. Trong đầu Phương Tồn Chính hiện lên hình ảnh hai người họ thân thiết, lòng đau đớn vô cùng, giọng nói tắc nghẹn: “Còn có một lần ở đường Trung Sơn, sao hắn để em làm việc ở đó?”.
“Phát tờ rơi là việc em muốn làm, chẳng liên quan gì đến anh ấy”, Trần Uyển nhẹ nhàng giải thích, “Anh vẫn khỏe chứ?”.
Phương Tồn Chính gật gật đầu. Thì ra là anh ta lo chuyện thiên hạ, cười tự giễu, nói: “Vẫn tốt, nên như thế”. Anh ta rít một hơi thuốc, đốn lửa sáng lên giữa màn đêm, ánh sáng lóe lên trong mắt anh ta rồi chợt tắt. “Ban đầu có hơi bực với bản thân, muốn hỏi xem rốt cuộc là em có từng yêu anh không. Bây giờ nghĩ lại thấy trước kia thật hoang đường, cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga. Cô gái thuần khiết như em mà đi với một kẻ du thủ du thực như anh liệu có tương lai không? Dù là ai thì cũng không làm thế. Cho nên, anh cũng không oán giận nữa, mới bắt đầu đã lãnh phải quân bài xấu thì làm sao mà chiến thắng được người ta? Hắn đối tốt với em là được, em cũng không cần phải cảm thấy có lỗi với anh, sống vui vẻ với hắn, rồi sẽ tự có cái nhìn chín chắn hơn”.
“Tồn Chính, đừng có làm mấy chuyện đó nữa. Vì mẹ anh cũng được vì anh cũng được, sớm thay đổi đi, được không?”
Phương Tồn Chính tránh xa ánh mắt bi ai của cô, ném đầu thuốc xuống dòng Thanh Thuỷ. “Đâu có dễ vậy? Anh cũng như con sông này, sớm đã bị uế bẩn rồi.”






Trần Uyển lấy nửa tiền tiết kiệm một năm nay đưa cho Tiểu Vũ, hai chị em ở trong phòng đưa đẩy mãi Tiểu Vũ mới cầm. “Chị, em lên trường sẽ tìm việc làm thêm ngay. Giống chị vậy đó.”
“Em tưởng dễ dàng như vậy à? Đất lạ, người lạ. Số tiền này đi mua thẻ cơm, thấy cái điện thoại nào rẻ thì mua một cái. Tiết kiệm tiền nhưng cũng đừng tiết kiệm cái ăn, gầy thế này thì chẳng có đứa con gái nào dòm ngó đâu.” Thằng nhóc này mới đó mà đã cao hơn cô một cái đầu rồi, cao gầy như cái sào ấy. “Tiền bán nhà để cậu mợ dưỡng già, không được đụng vào. Lúc nào thiếu tiền thì tìm chị, chị sẽ cho em.”
Tiểu Vũ gật gật đầu, do dự một lúc mới lắp bắp nói: “Anh Chính nói ngày mai không đến đưa em. Chị, chị với anh Chính, thật sự là không còn gì nữa sao?”.
Trước mắt cô hiện lên ngọn lửa khi Phương Tồn Chính châm thuốc, giống như sự rung động ban đầu của cô, chớp mắt đã tiêu tan trong màn đêm tĩnh mịch.
Cô gật đầu, “Ngủ sớm đi, ngày mai lên tàu hỏa”.
“Một người không biết tôn trọng người khác thì không cần thiết phải tôn trọng anh ta”, Trần Uyển quay người vào trong tường, không thèm phản ứng trước nỗ lực của hai bạn.
Trong mắt người khác, cô có thể là một bạn gái ngang bướng, được yêu chiều mà trở nên kiêu căng, nhưng có ai biết những hoang mang, lo sợ trong lòng cô chứ? Những người xung quanh chỉ thấy sự khéo léo và phóng khoáng của anh, chỉ riêng cô mới tận mắt nhìn thấy sự hung hăng dữ tợn của anh. Anh bóp chặt cằm cô, giọng nói nhẹ như tênh nhưng đầy uy hiếp như dùi khoan vào tận xương tuỷ; cái ôm ấm áp của anh mang theo nhiều điều khó hiểu; những lời anh thốt ra cùng ánh mắt khẩn thiết… Rất nhiều ký ức vụn vỡ hiện về trong đầu cô, chồng chéo, lặp lại, phóng to, luân chuyển, lần lượt tái hiện. Một người làm sao có thể biến hóa nhiều đến thế? Làm sao có thể rõ ràng như thế? Khiến cô không biết làm sao, khiến cô hoài nghi những niềm vui trước mắt chỉ là hư không.
Lúc gặp lại, sự giận dữ và oán hận vẫn còn, từ đáy lòng dần tràn đến ánh mắt. Ngồi trong quán ăn Tây của Gia Thành, cô cắt miếng bít tết trước mặt phát ra âm thanh rào rạo.
Trong ánh nến, Tần Hạo ngước mắt cười, “Chẳng phải em tuổi Sửu sao? Sao lại hận bò đến thế?”.
“Anh mới là tuổi Sửu ấy!”, Trần Uyển khó chịu.
“Biết tại sao anh dẫn em đến đây ăn không?” Tần Hạo đưa mắt nhìn xung quanh một lượt, lúc quay lại, trong mắt đầy vẻ đắc ý. “Biết em tìm cớ gây gổ với anh, chỗ này nhiều người dòm ngó, em có bực mình cũng nên kiềm chế một chút.”
Trần Uyển hừ lạnh một tiếng.
“Vẫn còn giận à? Thế này bao nhiêu ngày rồi? Thấy anh gần như ngày nào cũng đứng dưới phòng em, em cũng phải cho anh chút sĩ diện chứ? Có chuyện gì to tát đâu? Tống Thư Ngu tìm đến tận nơi hỏi anh, anh em mười mấy năm, anh có thể không nói được sao? Cậu ta cũng giúp em trút giận rồi, suýt nữa thì đập chai rượu vào trán anh đấy.” Thấy cô vẫn không nguôi ngoai, thậm chí không thèm ngước mắt lên, bất giác Tần Hạo cũng có chút bực bội: “Em nghĩ chuyện của tụi mình có thể giấu được bao lâu? Những người đến đây ăn không chừng còn có giáo viên của em, em nghĩ trốn tránh cả đời được sao?”.
“Ý của anh là chi bằng nói cho tất cả mọi người cùng nghe phải không? Có nhiều người đang đứng cười nhạo đằng sau tôi thì anh thấy rất vui phải không?”
“Em kích động thế này làm gì? Tống Thư Ngu cũng chẳng liên quan gì đến em, cậu ta biết cũng có sao đâu?” Tần Hạo liếc nhìn ánh mắt tò mò của người ngồi bên cạnh, nghiêm mặt hỏi: “Em đừng