Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342486
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2486 lượt.
nói với anh là em đang yêu thầm cậu ta nhé?”.
“Anh đang lải nhải vớ vẩn gì thế? Đồ thần kinh! Là do anh không giữ lời hứa trước, anh hứa với tôi là không nói cho bất cứ người nào cả! Bây giờ thì bao nhiêu người biết rồi? Có phải ngày mai còn định nói cho cậu tôi, nói cho cả trường tôi biết để sau này tôi chẳng còn mặt mũi nào mà gặp ai không?”
“Anh thật sự hi vọng toàn thế giới đều biết, anh hận là giờ không thể đứng ở ngoài đường mà hét lên rằng: ‘Trần Uyển là của tôi’. Anh có thể không?” Anh hít một hơi thật sâu, rõ ràng là đang kiềm chế. Sau đó nói tiếp: “Ngày nào cũng lén lén lút lút như kẻ trộm, xe phải đậu ngoài đường, điện thoại cũng phải đợi, trong mắt em, những việc anh làm có việc nào tốt đẹp đâu? Có lần nào anh không chiều theo tính cách của em chứ?”, giọng nói anh chậm rãi, càng nói như càng tỏ ra uất ức: “Anh có khác gì là loại em gọi thì đến em đẩy thì đi. Thà làm con vịt còn hạnh phúc hơn anh”.
Trần Uyển thấy anh lớn rồi còn làm ra vẻ điềm đạm đáng yêu, bất giác cười phì một tiếng, cười xong lại hối hận.
Ánh nến khẽ lay động, lúc cô cười trông thật duyên dáng khiến Tần Hạo ngẩn ngơ quên luôn điều định nói. Trước cái nhìn chằm chặp của anh, Trần Uyển khó chịu rủa nhỏ: “Con mắt lấm la lấm lét thật đáng ghét!”.
Anh hơi lặng người, sau đó khẽ cười, nụ cười buồn bã. “Mèo con, chúng mình mấy ngày mới gặp một lần, đừng cãi nhau nữa được không? Anh hiểu nỗi ấm ức của em, nên em nói tìm việc làm thêm giờ anh cũng không cản em nữa, phải không? Trong lòng anh có biết bao nhiêu điều không vui? Tại sao? Là vì không muốn cãi nhau với em.”
Thà làm ngọc vỡ còn hơn ngói lành. Cô không thể làm ngọc vỡ, nhưng ngói lành thì bản thân cô cũng có sự đấu tranh, cô không can tâm để anh tùy ý đọa đày.
Buổi tối, trước lúc ngủ, cô mở cuốn sách mang theo ra, “Anh ngủ trước đi, tôi đọc sách chút”, nói rồi dịch người ra mép giường, nơi có ánh đèn, tiếp tục đọc.
“Đừng đọc nữa, ngủ sớm đi, em đồng ý mai chạy bộ cùng anh rồi mà.” Anh đưa một tay ra với lấy quyển sách của cô, tay còn lại vòng ôm eo cô.
Trần Uyển trừng mắt nhìn, không can tâm giật lại sách nhưng anh lập tức ngồi thẳng dậy, giơ lên cao. Sau mấy lần giành lại không được, cô phát cáu: “Anh tránh ra, hôm nay tôi không phải là con vịt”.
Tần Hạo vẻ mặt hoài nghi nhìn cô chằm chằm.
Trần Uyển trong lúc tức giận đã nói sai, mặt đỏ tía tai, vô cùng thất vọng. Nghe tiếng anh cười gằn, sau tiếng cười là quyển sách bị ném vào góc tường, anh cởi áo ra, nhếch miệng nói: “Thù lao đã trả rồi, chúng ta cần có đạo đức nghề nghiệp. Em có đồng ý hay không cũng phải làm”.
“Anh nói vớ vẩn gì thế?” Trần Uyển bực bội đứng dậy, nhưng bị cánh tay anh kéo giật lại ngã nhào vào người anh. “Thần kinh, lại bắt đầu phát bệnh”, vừa nói vừa đẩy mạnh.
Anh cười ha hả, hai chân quắp lại giữ chặt cô, cơ thể cũng dần áp sát. “Nhanh lên, anh còn một hiệp nữa, bà Lương ở phòng 1802 đối diện còn đang đợi anh.”
Trần Uyển tránh bờ môi đang sát lại của anh, vừa giận vừa buồn cười, “Thần kinh, anh bình thường lại được không?”.
Bốn mắt nhìn nhau, anh bỗng ngưng cười, ánh mắt bỡn cợt được thay thế bằng sự nghiêm túc. “Anh rất bình thường, muốn hôn em một cách rất bình thường”, môi anh áp vào môi cô, “Mèo con”, anh ngừng lại, “Cùng em rất vui, vui đến mức không nói được thành lời”.
Trái tim cô run rẩy, ngay lúc đôi môi anh ghé lại, hai tay cô ngập ngừng vài giây rồi cuối cùng cũng nhẹ nhàng ghì lấy vai anh.
Thời gian cứ thế trôi đi, họ có lúc cãi cọ, có lúc xung đột, nhưng vẫn đi theo quỹ đạo bình thường.
Trần Uyển cảm thấy mình đã thành người lớn, cảm thấy bình yên, cô như trở thành một con người khác. Nhưng dường như trong miền sâu thẳm nhất của tâm hồn mới mẻ này vẫn đang ẩn chứa một Trần Uyển ban đầu.
Năm thứ hai, môn chuyên ngành nhiều hơn, cô vẫn kiêm nhiệm hai việc, lúc đến nhà anh đa phần cô đọc sách. Lúc ngẩng đầu dụi dụi đôi mắt lại bắt gặp ánh nhìn chăm chú của anh, anh sẽ cười với cô rồi quay đầu tiếp tục xem phim. Còn cô, cô cũng nhìn chằm chằm vào lưng anh và ngẫm nghĩ hồi lâu.
Cô vẫn thường vô thức trượt đầu ra khỏi gối lúc nửa đêm, nhưng lúc nào anh cũng kéo cô ngay ngắn lại, rồi ôm chặt. Có mấy lần cô mơ gặp cha mẹ, hoặc mơ cãi nhau với anh, anh lại nửa tỉnh nửa mơ vuốt ve lưng cô và dỗ dành.
Anh quen ngủ muộn nhưng luôn cố gắng bắt nhịp với cô, sáng dậy hai mắt nhíu lại nhưng vẫn thức dậy đưa cô tới trường. Không biết anh làm cách nào mà có thể biết được số điện thoại tất cả các bạn trong phòng ký túc xá của cô, biết mọi hành tung của cô trong trường, thậm chí còn biết cả lúc cô ở thư viện nhận được lá thư tỏ tình kẹp giữa trang sách.
Anh thường bận bịu đi đây đó, cô trước giờ chưa từng hỏi anh đang bận chuyện gì, nhưng mỗi lần xuống máy bay nhất định anh sẽ gọi điện hoặc nhắn tin cho cô, lần nào cũng thế.
Họ cũng có cãi nhau, vì cô không đồng ý dùng tiền của anh; vì cô không mặc quần áo anh tặng; vì cô không đi gặp bạn anh; anh nói anh cũng có niềm kiêu hãnh nhưng sẽ dùng ánh mắt yêu thương để chăm lo cho cô, chủ động làm