Lời Hứa Của Anh Là Biển Xanh Của Em
Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342477
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2477 lượt.
lành.
Tâm hồn như bị chia cắt, một nửa sẽ cảnh tỉnh cô lúc cô ở một mình: Đừng có bị sự dịu dàng giả tạo đó làm mòn đi lòng tự tôn của mình, Trần Uyển, phải nhớ tới vết thương mà mày đã nhận! Một nửa khác lại dỗ dành chính mình khi đối diện với ánh mắt cười mê đắm của anh: Chỉ cần một chút thôi, chỉ cần trong đầu lưu giữ một chút mảnh vỡ ký ức và sự dịu dàng ảo ảnh là tốt rồi.
Dựa vào lan can ban công bên ngoài nhà bếp, có thể trông ra bãi cỏ tiêu điều trên quảng trường Nhân dân. Bầu trời rất cao, nhìn từ góc độ này có thể thấy bầu trời rộng lớn, không như khi đứng ở con hẻm Chu Tước, chỉ thấy một khoảng trời xanh lam nhỏ giữa trùng trùng mái ngói.
Ở một góc quảng trường, vài cậu bé đang trượt patanh, tiếng cười khanh khách âm vang trong gió. Trần Uyển liếc nhìn cuốn sách đang mở được đặt trên bệ, “Tuổi thanh xuân là cái chuông gió được làm từ băng, chỉ nghe thấy âm thanh trong trẻo, mà không thấy chúng đang dần tan đi”, cô nhớ trong sách có câu nói này.
Cô khẽ cười như có suy tư.
Hôm qua cùng Tần Hạo tới tang lễ cha của Diệp Thận Huy, cô đứng lặng hồi lâu, nhìn chăm chú một người con gái của gia chủ. Có vẻ ngang tuổi với cô, lẩn khuất trong đám người, bộ đồ màu đen càng làm bật làn da trắng, ánh mắt vô hồn. Cô nhìn chăm chú, cô gái ấy như thể đang ở một thế giới khác không bận tâm đến những người xung quanh. Mấy năm trước, có lẽ cô cũng như thế, người thì đó mà linh hồn thì phiêu dạt tận đâu, tự đấu tranh với bản thân, đấu tranh với những nỗi khổ đau và bi thương của chính mình.
Những chuyện này đã đi qua, trái tim cô thầm nói. Lớn lên đã phải trả giá tất cả, ngoài những cam chịu, bi thương, tuyệt vọng, còn có sự hao mòn của tuổi xuân.
“Hạ Phong Tử ma lanh, tụi em đã chia đàn em đi tìm khắp thành phố, hai ngày rồi chưa thấy tin tức gì. Thím Phương thì bọn em chưa dám báo. Chị dâu…”, Lục Chỉ lại đưa ánh mắt sang nhìn Tần Hạo, ngập ngừng một lúc mới nói: “Em chủ động gọi điện thoại, anh Chính nửa năm nay ra sao chị đều không biết, em nghĩ chị đến thì anh Chính sẽ mau khỏi”.
Trần Uyển nghe, khóe miệng giật giật, cười nói: “Không sao, chị sẽ quay lại”.
Trên đường về, Tần Hạo không nói không rằng, mím môi, ánh mặt lạnh đến thấu xương, còn lạnh hơn hơi lạnh mùa thu giữa trời đêm. Lúc tắm xong nằm trên giường, nếu là trước đây anh đã đưa tay ra cho cô gối đầu, rồi ôm cô vào lòng, nhưng lúc này anh chẳng có động tĩnh gì.
Trần Uyển không hiểu anh giận dỗi chuyện gì. Cô gần như đã vứt bỏ tất cả, lẽ nào vẫn chưa đủ? Còn muốn cô thế nào nữa đây? Lúc tắt đèn, cuối cùng Tần Hạo cũng quay người sang cô, không đợi anh đưa tay ra, Trần Uyển đã dịch người về phía mép giường. Chỉ nghe thấy hơi thở nặng nề từ đằng sau áp lại, căng thẳng một lúc, cuối cùng anh cũng nằm trở lại. Cô nhìn bóng lưng anh vài giây, kéo chăn lên vai, không cảm nhận được phút ấm áp nào.
Cũng như lúc này…
“Ban công gió to lắm.” Nghe giọng anh khàn khàn, cô thở phào nhẹ nhõm, giật mình phát hiện bản thân dường như đang chờ đợi câu nói của anh.
Cô quay người nhìn lại, Tần Hạo đứng giữa bếp, cằm chưa cạo râu, ánh mắt mệt mỏi sau một đêm mất ngủ. “Ngoài ban công gió to, vào đi”, anh lại nói tiếp. “Ninh gì thế?”.
“Canh cá lóc.” Cô mở vung đảo đảo mấy cái, nhìn vào gương mặt khó hiểu của anh mà vờ như chẳng thấy.
“Không đi học à?”
“Xin nghỉ phép rồi.”
“Cả đêm không ngủ, để xin nghỉ, đi chợ sớm? Cái nồi này cũng là mới mua?”, anh cười nhạt, “Hắn thật có phúc”.
Trần Uyển đậy vung lại. “Anh không thích tôi dùng bếp nhà anh, ngày mai tôi về nhà cậu tôi.”
Anh ném mạnh cái ly đang cầm trên tay vào góc ban công, nhướng mày nhìn cô, sầm mặt nói: “Điều anh không thích nhiều lắm rồi”. Lúc Trần Uyển nghe tiếng ly vỡ choang, trong lòng đã chuẩn bị tinh thần, nhưng còn chưa kịp phản ứng thì đã bị anh kéo vào lòng, cằm cô bị tay anh bóp chặt, cô thét không thành tiếng: “Bỏ tay ra!”.
“Điều anh không thích rất nhiều, không thích em ngủ quay lưng lại với anh, không thích bọn chúng gọi em là chị dâu, không thích ánh mắt em ẫng nước vì cảm thương hắn.” Anh đẩy cô sát vào ban công, không cho cô giãy giụa, thần thái vô cùng mệt mỏi, ánh mắt lạnh lùng, trầm giọng hỏi: “Có bao giờ em vì anh mà làm một bữa cơm chưa? Có bao giờ em chăm sóc anh như vậy chưa? Trần Uyển, anh hỏi em, người em yêu là hắn, phải không?”.
Trần Uyển bị anh bóp chặt cằm, trong miệng chỉ phát ra những tiếng ú ớ, cô đưa tay đấm vào lưng anh.
“Sao em có thể chăm lo hắn như thế? Hắn có vị trí trong trái tim em vậy sao? Hắn chỉ bị thương một chút mà em đau đớn đến thế à?” Ngọn lửa tức giận đã thiêu đốt trái tim anh suốt đêm, lúc này anh không nén nổi, cơn bực tức cứ thế trào ra. Vì sao cô lại quan tâm đến hắn như thế, lại còn nhìn hắn bằng ánh mắt dịu dàng đầy yêu thương tới vậy? “Thảo nào anh có thể dùng hắn để ép buộc em, thảo nào anh có làm thế nào chăng nữa em cũng không động lòng. Anh tưởng em không có trái tim, hóa ra toàn bộ trái tim em đã đặt nơi hắn rồi.”
Trần Uyển cố v