XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Uyển

Trầm Hương Uyển

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342487

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2487 lượt.

ùng vẫy nhưng vẫn không thoát được tay anh. Lúc này, vẻ bình tĩnh bề ngoài đã tan vỡ, tất cả sự dịu dàng của anh đúng như cô dự đoán chỉ là giả tạo, cô ngu ngốc mong đợi điều gì, đòi hỏi điều gì, xoắn xuýt điều gì, tranh đấu vì điều gì?
Cô đưa tay ra sau lần tìm, vớ được cái muôi, thuận tay đánh mạnh vào đầu anh. Lúc cô thấy cằm mình được buông lỏng thì có một dòng máu đỏ chảy từ trán anh xuống miệng. “Làm người đừng có quá đáng. Người anh phải cảm ơn là anh ấy. Không phải vì anh ấy thì liệu tôi có sống cùng anh không? Phương Tồn Chính đối tốt với tôi, trước nay không đòi bất kỳ báo đáp gì. Ngay cả khi tôi cự tuyệt anh ấy, anh ấy cũng không nói với tôi một câu gây tổn thương. Anh đừng đem anh ấy ra mà so sánh, anh không đủ tư cách, ngay cả một ngón tay của anh ấy anh cũng không sánh bằng.”
Trong mắt Tần Hạo chỉ có một tia đỏ, mơ hồ nhìn thấy vẻ vẻ mặt kiêu căng của cô. Đố kỵ, phẫn uất, đau buồn… biết bao nhiêu cảm xúc cứ ùa đến giống như sóng to gió lớn, anh gật đầu lia lịa, trái tim như bị kim đâm đau nhói, miệng nhằn từng tiếng: “Anh không sánh nổi hắn, dù làm bao nhiêu việc chăng nữa anh cũng không bằng hắn”.
Ngọn lửa tức giận trong mắt anh khiến cô im bặt như ve sầu mùa đông, cô sợ lại bị nuốt chửng một lần nữa, cố trấn tĩnh bản thân, cô nói an ủi: “Không nói nữa được không? Tôi phải đi bệnh viện, anh cũng đi cùng, anh đang chảy máu rồi”.
Anh bước vội đến giật chiếc bình giữ nhiệt trong tay cô. “Em không được đi đâu cả, nghĩ tới cảnh hai người nước mắt ngắn nước mắt dài nhìn nhau diễn cảnh khổng tước bay về phương Nam mà anh phát ớn.”
“Anh nói chuyện lý lẽ chút được không? Coi như bạn bè bình thường, tôi tới viện thăm có gì là không được?”.
“Ai cũng được, hắn thì không”, anh gầm lên.
“Tránh ra.” Trần Uyển đẩy anh rồi tắt bếp, lại bị anh ôm chặt eo, tay cô đưa ra định đẩy anh nhưng trượt tay quơ vào nồi canh trên bếp. Lúc tiếng vỡ vang lên, chân phải cô như tê đi một nửa.
“Tắt ga đi”, Trần Uyển thấy Tần Hạo sững người, lùi lại một bước nói giọng khàn khàn.
Anh quỳ xuống, vội kéo ống quần cô lên, lắp bắp hỏi: “Bỏng ở đâu? Để anh xem, đừng có động đậy, để anh xem”.
Sau cảm giác tê dại là cơn đau như kim châm muối xát, “Tránh ra”.
Anh mặc cô đẩy, vẫn nâng bàn chân trần của cô lên. May mà có đi dép nên chắn đi được một nửa, anh thở hắt ra, “Đưa em đi bệnh viện, trong nhà không có kem trị bỏng”.
Trần Uyển đanh mặt, chịu đau đẩy anh ra rồi đứng dậy. “Tôi tự đi, không làm phiền anh.”
Hai tay Tần Hạo chống ra sau, mông chưa chạm đất đã đứng dậy, tay xoa xoa vết canh dính trên ống quần cô, vẻ uể oải, “Mèo con”.
Trần Uyển đi vào nhà tắm, mở vòi nước lạnh dội vào chân. “Mèo con, xin lỗi, mèo con!”... Cô lặng nhìn lớp da bị nước canh làm cho tấy đỏ, coi như không nghe thấy tiếng anh gọi ngoài cửa.
Lúc cô vén quần lên, khập khễnh bước ra, Tần Hạo chán nản ngồi quỳ trên sàn nhà, dường như không cảm nhận được tiếng cửa mở và tiếng bước chân của cô, tâm tư không biết đang bay đến nơi nào. Đến lúc cô mở cửa chính ra, anh mới như chợt bừng tỉnh từ giấc mộng, đuổi theo nắm lấy cái túi của cô, “Mèo con, đừng đi”. Trần Uyển nhìn vào mắt anh, ánh mắt hối hận và buồn bã khiến lòng cô đau xót. “Tránh ra!” Cô giật lại chiếc túi, dùng hết sức mình, giống như cuộc đấu tranh giành giật giữa ranh giới của ác mộng và hiện thực.
Cửa thang máy mở ra rồi đóng lại, Tần Hạo và Trần Uyển vẫn còn giằng co trước cửa, ngay sau đó nghe thấy tiếng như con sư tử mẹ gầm lên, Trần Uyển lướt mắt sang, Hà Tâm Mi giơ hai cánh tay lên cao, trên tay xách hai túi rất to bổ nhào về phía Tần Hạo. Trần Uyển chưa kịp mở miệng, loáng một cái, cái túi đựng đầy đồ đã đập vào đầu Tần Hạo, bánh ga tô dính lên vai anh, lớp bơ của bánh bám vào mặt anh rồi rơi xuống đất. Hoa quả vương vãi đầy nền, một quả lê lăn tới bên cửa thang máy. Tống Thư Ngu mím môi, cơ mặt như căng cứng, đứng nguyên tại chỗ, nhìn chằm chằm vào cảnh tượng trước mắt.






Một mớ hỗn độn.
Trần Uyển từng nghe một chuyện vui trong dịp năm mới. Bạn gái hiện tại của bạn trai cũ của Ninh Tiểu Nhã và bạn gái cũ của bạn trai hiện tại của cô ấy, lại chính là cô gái học cùng khoa, ở cùng ký túc xá với cô ấy, đi ăn khuya xong hai bên tình cờ gặp nhau ở cổng trường, cùng căm phẫn, nói lời mỉa mai cực kỳ cay nghiệt. Ninh Tiểu Nhã bị sỉ nhục toàn thân run lên, Hà Tâm Mi không kiềm được cơn giận, bước lên cho một cái bạt tai vào kẻ nói lời ác độc, khiến đối phương loạng choạng. Hành động anh dũng như thế mà Trần Uyển lại bỏ lỡ khiến cô nuối tiếc mãi. Không ngờ rằng bản năng “sư tử mẹ bảo vệ con” của Hà Tâm Mi hôm nay lại phát tác.
Nhặt hoa quả vương vãi trên đất lên, lúc bước vào phòng khách đóng cửa lại, đôi mày lá liễu của Hà Tâm Mi vẫn còn dựng đứng vì giận dữ, nhìn Trần Uyển đi khập khiễng, nghĩ là do Tần Hạo thô bạo. “Nhìn gì mà nhìn? Đừng tưởng là ăn của anh một ít đồ là bị anh mua được nhé! Nếu không cam tâm thì tôi sẽ trả hết lại cho anh, anh vào toilet nhà tôi mà tìm!”
Tần Hạo kh