Một Đêm Mê Loạn Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây
Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342921
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2921 lượt.
hìn thấy sắc mặt kì quái của Cố Hạ, hỏi: “Làm sao vậy? Anh ta gây khó dễ cho cô sao?”
“Không có.” Cố Hạ nhẹ nhàng lắc đầu, do dự thật lâu, trên mặt hết xanh rồi lại trắng, “Triển thiếu, bọn họ đều nói chúng ta…Nói tôi là người phụ nữ của anh…”
Triển Thiểu Huy vừa mới bưng một ly nước lên, lại mừng rỡ đến run lên, nửa đùa nửa thật cười nói: “Cô không phải là người phụ nữ của tôi, vậy mà mỗi ngày còn đi theo tôi, vẫn cùng tôi ăn cớm đánh bài sao?”
Cố Hạ vừa nghe thấy thì mặt đỏ lên, ấm ức nói: “Sao anh cũng nói như vậy chứ? Rõ ràng là không phải mà.”
“Không phải là cái gì?” Triển Thiểu Huy mừng thầm, mặt đầy nghiền ngẫm nhìn cô, dáng vẻ đỏ mặt của Cố Hạ rất thú vị, khiến cho Trịnh Giang Hà ngồi cách đó không xa cũng phải phì cười thành tiếng.
Cố Hạ càng quẫn bách, đã cảm thấy cùng anh ăn cơm và đánh bài là không ổn, xem đi, thật đúng là không ổn, mọi người đều hiểu lầm cả, tức giận nói: “Tôi chỉ đi theo để giúp anh thắng lại tiền bị thua thôi mà, đã không nhận được gì, anh còn nói như vậy là có ý gì? Đương nhiên các anh không cảm thấy có gì không ổn, các anh còn cảm thấy tôi buồn cười, nhưng mà tôi không muốn làm cho người khác hiểu lầm. Hiện giờ tôi còn đang làm việc trong công ty của anh, ngộ nhỡ mọi người trong công ty mà biết thì tôi sẽ bị cô lập.”
Cô dừng lại một chút, “Đã không ổn như vậy thì tôi thật sự không muốn đi đánh bài với anh nữa, tôi về trước đây, các anh cứ vui vẻ là được.”
Cô nói xong thì đi ra ngoài, Triển Thiểu Huy thấy cô đi thật thì chạy tới chặn cô lại, “Nói đùa với cô thôi, sao lại tức giận chứ?”
“Tôi không thích nói đùa với anh.” Trong lòng Cố Hạ cảm thấy bất mãn, “Triển thiếu, tôi thật sự cảm thấy không ổn chút nào.”
“Cô quản được miệng lưỡi của người khác sao? Đầu năm nay người nói lung tung trong thiên hạ rất nhiều, cô cứ để ý như vậy, sau này sẽ bị tức chết đấy.” Triển Thiểu Huy nhìn thấy cô không chịu được những lời trêu chọc nữa, cười dỗ dành cô, “Thanh giả tự thanh, cô cứ đi làm cho thật tốt, đừng lo lắng đến những chuyện kia. Lúc cô ở công ty tôi cũng sẽ không đến tìm cô, cô sợ người khác nói thì tôi cũng phải quan tâm đến mặt mũi của mình chứ. Vả lại, vẫn còn vài trăm vạn chưa thắng lại được, cô muốn làm người không có trách nhiệm như vậy sao?”
Anh luôn lấy cái này mà ép buộc cô, Cố Hạ biết sẽ không thoát được, buông tay không biết làm sao bây giờ.
“Độ lượng một chút đi.” Triển Thiểu Huy vuốt vuốt đầu cô, “Tới đây gọi món đi, lát nữa Lão Tứ và Tiểu Ngũ cũng tới.”
Anh thuận miệng gọi nhân viên phục vụ tới, sắc mặt Cố Hạ thẹn thùng, nhìn nhìn anh vài lần, cuối cùng vẫn không thể làm gì được. Trong lúc chờ thức ăn cô đi toilet, Trịnh Giang Hà cười nói, “Đại ca, anh đang nghĩ gì vậy? Em thấy anh rất thích cô ấy, nếu thật sự muốn cô ấy thì không phải chỉ cần một câu thôi sao.”
Triển Thiểu Huy không muốn ép buộc Cố Hạ, anh cảm thấy Cố Hạ như vậy mới thú vị, có đôi khi bắt nạt cô một chút mới làm cho anh cảm thấy vui sướng, có đôi khi cũng sẽ cảm thấy phát điên lên, nhưng mà anh sẽ đuổi hết những người ở trong lòng cô ra, sau này từ thân thể đến trái tim cô đều sẽ là của anh. Anh muốn Cố Hạ yêu anh, cam tâm tình nguyện mà yêu anh, từ nay về sau chỉ có thể quay quanh anh. Đương nhiên, những lời này anh sẽ không nói ra, rất không phù hợp với phong cách của anh, nói ra sợ sẽ bị mấy anh em cười đến chết mất. Anh khẽ hừ một tiếng, lạnh nhạt nói với Trịnh Giang Hà: “Cậu không cần lo mấy chuyện này, tôi chỉ thích trêu ghẹo cô ấy.”
Anh nghĩ thế nào tất nhiên Cố Hạ không biết, cũng không muốn tốn công đi hỏi, chẳng qua vừa rồi bị người khác nói như vậy, gần đây Cố Hạ thật sự không có tâm tình đi ăm cơm đánh bài cùng anh; lúc ăn tối cô nói trước thứ bảy mình có việc, bạn học cũ tụ tập lại; chủ nhật cũng có việc phải đi cùng Từ Lộ Lộ, dù sao cũng chính là uyển chuyển tỏ ra cuối tuần này không thể đi đánh bài. Sau cuối tuần, Triển Thiểu Huy gọi điện thoại tới, còn chưa nói việc gì thì Cố Hạ đã mở miệng trước nói phải xếp hàng mua vé xe lửa, cô không nói dối, thật sự phải đi xếp hàng mua vé. Còn mười mấy ngày nữa là đến tết âm lịch, Cố Hạ đang chuẩn bị về nhà, cô còn miêu tả bây giờ mua vé khó thế nào, nếu như hôm nay không được thì ngày mai phải xếp hàng mua tiếp, ý là tôi đang bận việc quan trọng, anh đừng gọi cho tôi nữa.
Triển Thiểu Huy ở đầu dây bên kia hừ một tiếng, bình thường