Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342847

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2847 lượt.

không thay đổi chút nào, nhưng mà tình cảm trong ánh mắt kia lại thay đổi, dường như chỉ đang nhìn một vị khách làm ăn không quá thân quen, thì ra hai người đã thật sự trở thành người lạ. Triển Thiểu Huy thật sự không biết tại sao hai người có thể đi đến bước này, anh rũ mắt xuống, giọng điệu lạnh lùng, “Đã không nhớ rõ vậy thì em còn trở lại đây làm gì?”
“Vì bát cơm mà thôi.” Cố Hạ trả lời anh, “Nếu như đã làm phiền lòng chủ tịch Triển thì tôi rất xin lỗi, chuyện quá khứ đã qua rồi, chủ tịch Triển là người độ lượng, xin chủ tịch Triển hãy giơ cao đánh khẽ để tôi có thể yên ổn làm việc.”
Cô mở miệng ra là một tiếng chủ tịch Triển, hai tiếng chủ tịch Triển, Triển Thiểu Huy cười khổ, mấy ngày hôm trước ở khu triển lãm còn không cam lòng, đã gặp mà không thể nói chuyện nên vẫn không cam lòng, hôm nay Cố Hạ ngồi bên cạnh mình cũng không hơn gì, xa xôi đến nỗi khiến người khác thấy lạ lẫm, trước kia, tất cả của cô đều thuộc về anh, hôm nay, đã khôn còn quan hệ gì nữa.
Ba năm có thể thay đổi rất nhiều chuyện, thí dụ như có một vài người đã kết hôn, có người đã có con, có người đã không còn chỉ uống hai ly đã say đến không biết đông tây nam bắc đâu, Triển Thiểu Huy nhìn thấy Cố Hạ uống hết ly này đến ly khác mà sắc mặt vẫn không thay đổi, có thể cảm nhận được rõ ràng thời gian đã thay đổi rất nhiều thứ, cô đã không còn là Cố Hạ trước kia nữa, cô đã không còn yêu anh nữa. Năm đó lúc cô ra đi, Triển Thiểu Huy cho là mình lúc nào cũng có thể quay đầu lại, nhưng mà đến khi anh quay đầu lại thì mới phát hiện ra con thuyền mình coi trọng hơn ngàn núi non đã không còn đứng đó chờ mình nữa.
Có người nâng ly mời rượu, Triển Thiểu Huy dời tầm mắt bắt đầu nói chuyện với người bên cạnh, giống như đang tham gia một bữa tiệc bình thường, trả lời qua loa, nói đùa, gặp dịp thì chơi, tất cả đều không có gì hơn. Triển Thiểu Huy uống rất nhiều, người khác tới mời rượu dù là ai cũng không từ chối uống hết ly này đến ly khác, Cố Hạ lại còn chỉ điểm cho người khác đến mời rượu anh, còn nói “Tửu lượng của chủ tịch Triển rất giỏi.” Đôi mắt vĩ thật dài của Triển Thiểu Huy liếc qua, ánh mắt đã có hơi mông lung, “Anh đã mời thì hẳn là tôi phải uống rồi.” Vừa dứt lời đã uống một hơi cạn sạch.
Cố Hạ không biết có phải mình cũng đã uống nhiều quá không, cảm thấy trong ánh mắt anh có một vẻ hận thù, khiến cho người khác thấy rất khó chịu.
Mọi người đều có tửu lượng cao, mời rượu hết người này đến người khác, cho dù Cố Hạ có thể uống một chút cũng thấy choáng sau khi uống mấy lượt rượu. Tiệc rượu được hơn phân nửa, đầu Cố Hạ thật sự đã thấy choáng, dạ dày cũng khó chịu, mọi người vẫn còn mời rượu, hơn nữa Triển Thiểu Huy còn ngồi bên cạnh, cô cảm thấy rất buồn bực, giống như ngột ngạt không thể thở được. Tiếng chuông điện thoại trong túi vang lên, Cố Hạ vội vàng lấy cớ đó mang theo túi xách chạy ra ngoài.






Đánh người
Cuộc điện thoại này là do Nghiêm Hướng Vĩ gọi tới, nghe thấy giọng nói của cô hơi khác bình thường nên hỏi cô có phải đang tham dự tiệc không, lát nữa có cần qua đón cô không. Hôm nay tâm trạng của Cố Hạ rất rối, gặp Triển Thiểu Huy là việc ngoài ý muốn của cô, không chỉ có lòng khó chịu mà dạ dày cũng thế, chất cồn từng đợt dâng lên khiến cô choáng váng. Cô cũng không muốn nói nhiều với Nghiêm Hướng Vĩ, chỉ nói mình không sao rồi nhanh chóng chấm dứt, vội vàng cúp máy.
Trong lòng càng có chua xót, nói cho cùng lúc trước cũng đã moi tim moi phổi ra mà yêu một người, hôm nay lại xem nhau như người lạ, vì xã giao mà phải đối mặt, thật đúng là gặp mặt không bằng hoài niệm. Cố Hạ không muốn dây dưa với Triển Thiểu Huy nữa, anh tựa như một loại kịch độc, mặc kệ đụng vào hay không đụng vào, chỉ tới gần thôi cũng đủ để hủy hoại cô; Cố Hạ cũng không muốn trở vào trong phòng nữa, cùng lắm cũng chỉ là đổi một công việc khác thôi, tuy cố gắng lâu như vậy mới có cơ hội thăng chức nhưng cô tình nguyện làm lại từ đầu cũng không muốn dây dưa với Triển Thiểu Huy nữa.
Đúng là Cố Hạ đã uống hơi nhiều, hai chân nhũn ra, cũng không thấy dưới chân có hai bậc thang, bước xuống một bước thiếu chút nữa đã ngã sấp xuống, theo phản xạ có điều kiện kéo lấy tay nắm bên cạnh để không bị ngã, nhưng chẳng qua lại không phải là tay nắm gì mà lại là một người, Cố Hạ cũng không lôi kéo gì anh ta mà mâ


The Soda Pop