Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342841
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2841 lượt.
́t thăng bằng cả người ngã nhào vào ngực anh ta.
Người đàn ông kia cũng quá nhiều rồi, toàn thân toàn mùi rượu, thân hình cao lớn nên cũng có thể miễn cưỡng giữ thăng bằng, miệng cười ra tiếng nói: “Ha ha, lại còn có mĩ nữ yêu thương nhung nhớ nữa!”
Khâu Hàn vẫn kiên trì khuyên anh, mấy người khác vất vả lắm mới giữ Triển Thiểu Huy lại được, bảo vệ nhân cơ hội này kéo người kia ra, ánh mắt Triển Thiểu Huy như có lửa, còn chưa hết giận đá người nằm trên mặt đất một cước nữa.
Khâu Hàn không biết đã xảy ra chuyện gì mà làm cho Triển Thiểu Huy tức giận như vậy, thấp giọng dặn dò người trong khách sạn đưa người kia tới bệnh viện, lồng ngực Triển Thiểu Huy phập phồng kịch liệt, dường như cơn tức chưa tan hết vẫn còn muốn ra tay, quần áo sau trận đánh nhau vừa rồi đã xộc xệch, tóc tai cũng lộn xộn, anh cởi áo ngoài quăng sang bên cạnh, thở một hơi thật sâu để làm cho mình bình tĩnh lại, hơi ngửa đầu lên, nhìn thấy Cố Hạ đứng dựa vào bức tường bên kia, ánh mắt Triển Thiểu Huy trở nên tĩnh mịch, giống như một vùng biển rộng trong bóng tối.
Anh kinh ngạc nhìn cô, Cố Hạ cũng đang nhìn anh, trên mặt mang theo vẻ khiếp sợ cùng mờ mịt, cô đã nghe rất rõ lời anh nói khi đánh người kia, Cố Hạ hơi cắn môi, cuối cùng rũ mắt xuống, dường như không dám đối mặt nữa. Cô đã hoàn toàn tỉnh rượu, nhưng mà chân tay so với việc say rượu thì càng không còn sức nữa, không thể không dựa vào tường chống đỡ lấy thân thể, ánh mắt của Triển Thiểu Huy như muốn hút cô vào, thật lâu sau cô mới nói với anh được hai chữ, “Cảm ơn.”
Cô lại bổ sung thêm, “Cảm ơn ngài, chủ tịch Triển.”
Sắc mặt Triển Thiểu Huy rất nghiêm túc, giống như một quả bóng cao su bị xì hơi, cơn giận dần dần tan biến, anh đang làm gì vậy? Anh thật sự hận, hận Cố Hạ, hận người đàn ông đang có được cô, càng hận chính mình hơn, rõ ràng không thể lấy lại được gì nữa nhưng vẫn không thể từ bỏ được.
Cố Hạ hít một hơi thật sâu, sức lực hồi phục lại, thấp giọng nói: “Chuyện ngày hôm nay rất cảm ơn anh, nhưng mà, tôi đã không còn là người phụ nữ của anh nữa rồi.”
Triển Thiểu Huy lúc nãy còn lửa giận ngút trời bây giờ lại như bị rút hết sức lực, khuôn mặt lạnh lẽo đáng sợ tràn ngập vẻ chán nản, làm sao anh lại quên hiện giờ cô đã thuộc về người khác, Triển Thiểu Huy phát ra một tiếng cười lạnh từ trong cổ họng, “Hôm nay uống nhiếu quá, quên mất.”
Anh nhìn nhìn chung quanh, nhặt áo vest không biết vứt xuống mặt đất từ khi nào, xoay người giọng lạnh băng đến cực điểm, “Cố Hạ, từ nay về sau chúng ta không còn chút quan hệ nào nữa.”
Cố Hạ nhìn anh biến mất chỗ góc rẽ, đáy lòng dậy sóng, cô nhớ rõ trời thu năm đó gặp anh lần cuối cùng, Triển Thiểu Huy đã từng nói từ nay về sau anh sẽ không thích cô nữa, đã ba năm rồi, Cố Hạ không cho rằng mình có tài cán gì khiến cho anh nhớ mãi không quên, cô cũng không muốn dây dưa với anh nữa, nhưng khi nhìn thấy anh phát cuồng mà đánh người, dáng vẻ trở nên phẫn hận vô lực, lòng cô rối loạn cực điểm.
Mấy người lúc nãy cùng ăn cơm đứng cách đó không xa xem náo nhiệt, Cố Hạ đứng dựa vào vách tường không biết phải làm sao, một hồi chuông điện thoại liên tục vang lên, chuông vang lên thật lâu Cố Hạ mới biết là truyền đến từ trong túi của mình, lấy điện thoại từ trong túi ra, nhìn số điện thoại, giọng nói của cô khàn khàn, “Alo.”
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói ôn hòa của Nghiêm Hướng Vĩ, “Cố Hạ, anh đến khách sạn chỗ em ăn cơm, một cô gái như em ra ngoài uống rượu rất dễ bị lợi dụng, lát nữa anh sẽ tới đón em, em cứ ăn cơm đi, xong thì nói với anh một tiếng.”
Bây giờ Cố Hạ đã không còn chút sức nào, “Cảm ơn anh.”
“Có gì mà cảm ơn, anh không có ý gì khác đâu.” Nghiêm Hướng Vĩ cười cởi mở, lại hỏi: “Có phải em đã uống nhiều quá rồi không? Nghe thấy giọng em là lạ.”
“Em muốn về.” Cố Hạ nói, bữa cơm bát nháo đêm nay đã làm cho cô mệt muốn chết rồi. Cô không thèm nghĩ phải giải thích với sếp thế nào nữa, người khác có nói gì hay không cũng chẳng sao, cô chỉ muốn về nhà, trốn vào trong ổ chăn ngủ một giấc.
Nghiêm Hướng Vĩ đang đỗ xe ở cửa ra vào, nhìn thấy Cố Hạ chạy với tốc độ không ổn định tới, vội vàng đi về phía trước chuẩn bị đỡ lấy cô, “Có chuyện gì sao?”
“Không có gì.” Cố Hạ khoát tay bảo anh đừng lo cho mình, Nghiêm Hướng Vĩ hơi nhíu mày, mở cửa xe ra cho cô, lại đi vòng qua thân xe bước vào vị trí lái, giúp Cố Hạ buộc dây an toàn lại, l