Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trường Mộng Lưu Ngân

Trường Mộng Lưu Ngân

Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342745

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2745 lượt.

p Quán Ngữ và Lâm Nhiên đã cùng nhau dẫm lên thảm lá đỏ trải đầy trên mặt đất ở đây, cùng nhau leo lên đỉnh núi, cùng dựa vào tảng đá lớn trên chóp núi mà nói chuyện với nhau về cuộc đời, về lý tưởng. Những năm qua, tảng đá đó vẫn luôn đè nặng lòng anh. Con đường năm xưa, lá đỏ thiêu đốt ánh mắt con người, tất cả đều như một cơn mơ vấn vít mãi trong lòng anh.
Nếu tất cả chỉ là mơ thì thật tốt biết bao, ít nhất anh cũng sẽ không phải do dự hay lưỡng lự mà đi trên con đường ấy.
Leo đến chiếc chòi cách đỉnh núi không xa đã là sáu giờ sáng, nhưng Diệp Quán Ngữ quyết định không lên tiếp. Anh đã nhìn thấy Lâm Nhiên, anh ấy đang đứng cạnh tảng đá trên đỉnh núi, Rõ ràng tâm trạng Lâm Nhiên có vẻ hơi sốt ruột, chốc chốc lại giơ tay lên xem đồng hồ. Phía đông đã lờ mờ sáng, ánh bình minh dần lan rộng ra phía chân trời, chiếu lên những chiếc lá đỏ rực màu lửa, trông lại còn lấp lánh huyền diệu. Hình bóng cô độc của Lâm Nhiên giống như được chiếu dưới ánh sáng của ngọn đuốc càng ngày càng trở nên cứng ngắc.
Lúc này, mặt trời đỏ rực trồi lên từ phía chân trời, ánh hào quang mỗi lúc một dài ra, những dải mây mù vắt mình trêm chòm núi như được nhuộm một lớp màu vàng óng, Lâm Nhiên đang đứng đối diện với vầng mặt trời đỏ, hình ảnh đẹp tuyệt mĩ chỉ trong khoảnh khắc ấy cứ đọng lại mãi trong tâm trí Diệp Quán Ngữ cho đến mãi về sau. Xung quanh ngoài tiếng chim kêu ra tuyệt nhiên không còn bất cứ một âm thanh nào khác, nơi đây như chốn tiên cảnh trong tranh vậy, mơ mơ hồ hồ trong mắt Diệp Quán Ngữ, như mộng như ảo. Anh vẫn không đủ dũng cảm để bước tiếp lên chào hỏi Lâm Nhiên.
Anh giấu diếm lòng mình với người khác, thậm chí giấu diếm cả bản thân mình. Nhưng anh không đánh lừa được trái tim mình, không đánh lừa được hồi ức sâu thẳm trong đó, nơi đã hằn in những vết tích rõ ràng nhất không thể phai mờ. Bao nhiêu năm qua tưởng lòng đã nguội, đã hết hi vọng, anh tưởng rằng mình có thể quên đi chuyện cũ, nhưng mãi cho đến giờ phút này anh mới biết mình không làm được, tất cả chỉ là dối trá, lừa mình lừa người mà thôi.
Lâm Nhiên biết mình không đợi được người mà anh muốn gặp, cuối cùng cũng quyết định xuống núi.
Diệp Quán Ngữ vội vàng trốn vào bụi cây sát cái chòi gần đấy. Lâm Nhiên xuống núi nhưng không đi luôn, anh ngồi lại trong chiếc chòi đợi tiếp. Anh ngồi quay lưng về phía Diệp Quán Ngữ châm lửa hút thuốc, như đang tự nói với bản thân mình: “Quán Ngữ, anh không đến thật sao? Tôi sợ tôi không còn cơ hội nào gặp anh nữa, anh thật sự hận tôi đến thế sao?”
Sương mù lởn vởn trên đỉnh đầu anh, sự cô đơn và đau buồn của anh càng được khắc họa.
“Tôi thật là ngốc, biết rõ ràng là anh sẽ không tới mà vẫn hẹn anh… Đúng là tội mình gây ra tự mình chịu, tất cả đều do tôi tự chuốc lấy! Nhưng Quán Ngữ, giữa chúng ta nhất định phải thế này sao? Cho dù không làm bạn bè của nhau được nữa thì làm người xa lạ cũng không được sao, ít nhất còn có thể gặp mặt nhau. Nhưng ngay đến cơ hội gặp mặt anh cũng không cho tôi nữa. Anh có biết mấy năm qua tôi sống khổ sở như thế nào không, ngày nào cũng như sống trong địa ngục. Sam cũng giống tôi, cậu ấy cũng sống không bằng chết. Một người bình thường mà lại bị giam trong một nơi như vậy thì làm sao mà sống tốt được? Đúng, đúng vây, nhà họ Lâm chúng tôi đã phạm tội tày trời với nhà họ Diệp các anh, nhưng những chuyện đó thật sự phải trả giá bằng tình bạn giữa tôi và anh sao? Hôm đó bố tôi đưa tiền cho anh vào lúc tôi không có nhà, khi tôi về nhà, biết được chuyện này, tôi đã chửi bới họ một trận. Họ cứ luôn nghĩ rằng tiền có thể san bằng mọi thứ, nhưng thực sự không thể chữa lành mọi vết thương, tại sao không thể đi giải quyết chuyện này một cách quan minh chính đại, họ thực sự không hiểu đạo lý này! Quán Ngữ, tôi rất, rất muốn nói chuyện với anh, cho dù có bị anh trách mắng đi nữa còn tốt hơn là anh cứ trốn tránh tôi mãi thế này. Tôi muốn được khóc một trận thỏa thuê trước mặt anh, anh có mắng tôi là kẻ nhu nhược cũng chẳng sao. Quán Ngữ, giá như anh có thể nghe được những lời này của tôi thì tốt biết bao, ai mà biết được sau này chúng ta có cơ hội gặp lại nhau nữa hay không… Tôi có dự cảm, một dự cảm rất đáng sợ, rằng chúng ta sẽ chẳng còn cơ hội gặp lại nhau được nữa…”
Lâm Nhiên ngồi đó gần một tiếng đồng hồ rồi mới nặng nề lê bước chân xuống núi.
Diệp Quán Ngữ trơ mắt nhìn bóng Lâm Nhiên khuất xa dần… Anh ngập ngừng muốn nói, muốn gọi Lâm Nhiên nhưng lại không thốt ra được lời nào. Sau rốt, bóng Lâm Nhiên cũng khuất hút trên con đường nhỏ phía sâu trong thảm rừng lá đỏ.
Rất nhiều năm sau, mỗi lần Diệp Quán Ngữ nhớ lại cảnh đó trong lòng đều nhoi nhói đau, bởi đó cũng là lần cuối cùng anh nhìn thấy Lâm Nhiên, đúng là lần cuối cùng thật! Dự cảm của Lâm Nhiên sao lại có ứng nghiệm tàn khốc đến vậy? Vài năm sau, khi tin về cái chết của Lâm Nhiên lan truyền đến Pari, Diệp Quán Ngữ còn tưởng rằng đó chỉ là lời nói đùa. Người gọi điện sau đó cho anh là Tứ Mao đã cho anh một câu trả lời chắc nịch: “Đúng là Lâm Nhiên đã chết rồi, bị vợ anh ta đầu độc.”
Hôm đó, suố