Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342744
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2744 lượt.
t hai tiếng đồng hồ lền Diệp Quán Ngữ ngồi trên sô pha không nhúc nhích, chỉ thấy tiếng gió mơ hồ ngoài cửa sổ, xa vời, nhưng lọt vào tai anh lại khiến anh kinh hồn khiếp vía. Lâm Nhiên, Lâm Nhiên… Anh thầm gọi tên anh ấy trong tim, cảm giác ngay đến thở cũng đau buốt tận tim gan, nỗi đau thương vô cùng vô tận ập đến, khiến anh như dìm chết chính bản thân mình trong màn đêm tăm tối, không còn chút hơi sức nào vùng vẫy chống cự.
Tối hôm đó, anh tắt mọi bóng đèn trong biệt thự, thắp nến trong phòng ngủ ngồi suốt thâu đêm. Anh muốn nhớ lại một chút gì đó, nhưng đầu óc cứ như bị đông cứng lại, chỉ nghe thấy tiếng tim đập thình thịch thình thịch trong lồng ngực, dù là tim đang đập nhưng con người lại chẳng có chút ấm áp nào. Anh đứng trước cửa sổ nhìn ra màn đêm mờ mịt bên ngoài, bỗng một ngôi sao băng lướt qua màn đêm, rồi trong phút chốc lại biến mất sau phía rừng núi đen kịt đằng xa. Anh biết, ngôi sao băng đó là ai.
Sau này anh đã nhờ Tứ Mao chụp ảnh phần mộ của Lâm Nhiên gửi sang Pháp cho anh, bức ảnh ấy anh luôn giữ bên mình, làm bạn với anh suốt ba năm nữa. Ba năm sau đó, cũng chính là hai năm trước của bây giờ, anh trở về Trung Quốc, trở về Đồng Thành, bấy giờ anh đã không còn là một kẻ nghèo hèn năm xưa, anh do dự không biết có nên ra tay hay không. Chỉ tiếc là mẹ không còn trên đời này nữa, không thì chắc chắn mẹ sẽ rất vui khi thấy anh về.
Mẹ mất khi anh rời khỏi Đồng Thành hai năm sau đó, khi đó anh ở Quảng Đông, vì bị lừa, bị dính vào một vụ kiện nên lâm vào chốn ngục tù, không về chịu tang được. Đó đã trở thành nỗi tiếc nuối cả đời anh, cũng giống như năm xưa không được nhìn mặt Lâm Nhiên lần cuối. Trong nhà lao, anh quay về hướng Đông dập đầu lia lịa, gào khóc mãi cho đến sáng. Cuối cùng thì anh đã mất đi người thân duy nhất trên đời, anh cảm giác Thượng Đế thật bất công, không ban cho anh lấy dù chỉ một chút thương xót!
Có thể nói, vụ kiện cáo đó đã thay đổi cuộc đời anh, không những anh phải bồi thường mất hết cả hai triệu tệ mà nhà họ Lâm cho, ngay cả số tiền mồ hôi nước mắt mấy năm qua của anh cũng tiêu tan cả vào đó nốt. Cũng chỉ vì quá tin người mà rơi vào bẫy của người ta, cuối cùng anh bị chủ nợ báo cảnh sát, bị nhốt trong trại tạm giam.
Mặc dù chuyện ấy sau này cũng được điều tra rõ ràng, anh nhanh chóng được thả ra nhưng anh lại trở về tay trắng như ngày xưa. Chính nhờ một lần thảm bại ấy đã khiến anh ngộ ra một điều, muốn thành công thì nhất định phải tàn nhẫn, ít nhất là phải tàn nhẫn hơn đối thủ của mình. Thế là từ một con cừu non, anh biến thành một con sói, không chỉ hung ác mà còn nham hiểm, chỉ cần đạt được mục đích, anh sẵn sàng không từ thủ đoạn nào. Trong từ điển của anh không còn hai chữ “mềm lòng”. Sau khi lội ngược dòng, nhìn những đối thủ ngã xuống dưới chân mình, chưa bao giờ anh từng cảm thấy thường xót, thậm chí ngược lại, còn có một khoái cảm tê tê khó tả. Ai bảo đây là cái thế giới cả lớn nuốt cá bé kia chứ? Nếu không muốn để bị người ta ăn thịt mình thì phải ăn thịt người ta trước!
Nhưng anh đã đứng lên sau cú ngã ấy bằng cách nào? Tin đồn về lí do anh làm ăn phất lên có rất nhiều, lí do được nhiều người công nhận nhất trong số đó là khi anh ở Thâm Quyến, anh dùng số tiền vay mượn đầu tư vào cổ phiếu, và rồi sau một đêm bỗng trở nên giàu có. Sau anh lại tham gia đầu tư vào nhiều nghề khác nhau, từ bất động sản, khách sạn cho tới dịch vụ hậu cần, chỉ trong mấy năm ngắn ngủi mà trong tay đã có số tiền kếch sù, giờ nghe nói con số đã đến hơn một tỉ đô la, thậm chí còn nhiều hơn. Anh có bao nhiêu tiền, rốt cuộc chẳng ai biết được con số chuẩn xác cả, mọi người chỉ biết anh tuy giàu nhưng lại rất giản dị, hai năm trước lặng lẽ từ Pháp trở về Đồng Thành, vẫn luôn ở trong biệt thự Thanh Thủy Đường bên sông Mặc, không bao giờ xuất hiện trước công chúng một cách dễ dàng, tùy tiện, cũng như người bình thường rất khó để bước vào căn biệt thự thần bí đó. Để tránh khỏi bị làm phiền, anh còn mua lại cả con phố đó, xe cộ không có nhiệm vụ đặc biệt nhất loạt không được đi qua. Trong biệt thự trồng rất nhiều hoa nhài, hễ đến mùa xuân là hương nhài lại bay khắp phố. Sau anh quyên góp một khoản tiền lớn làm từ thiện, được sự đồng ý của chính quyền, anh đặt tên con phố đó là “Mạt Lợi đạo” (con đường hoa nhài).
Sao anh lại thích hoa nhài đến thế? Mọi người đều phỏng đoán, nhất định là có liên quan đến phụ nữ.
Diệp Quán Ngữ chỉ cười cho qua, không nói lời nào, cũng không giải thích cho mình câu nào. Ngoài anh ra, cũng không ai biết được thực tế của sự nghiệp anh ra sao, bởi anh đã từng nhận lời với một người là không bao giờ lộ ra điều ấy. Anh giấu bí mật này tận trong đáy lòng. Anh cũng còn nhiều bí mật không cho người khác biết, ngay đến thủ hạ theo chân anh bao năm qua cũng không biết gốc rễ ông chủ mình từ đâu,chỉ biết ông chủ thích trầm tư mỗi khi đêm về vắng vẻ, trong tay lúc nào cũng mân mê chiếc nhẫn ngọc bích…
Vì thế mà Thái Anh rất sợ anh, nói anh là người không thể nào đến gần được. Thái Anh là cô gái luôn bầu bạn bên anh. Khi cô còn là một th