Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trường Mộng Lưu Ngân

Trường Mộng Lưu Ngân

Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342742

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2742 lượt.

hải lỗi lầm như vậy lại càng không được lãng phí cuộc sống, bởi trên vai anh không phải chỉ có sinh mạng của một mình anh. Anh không có tư cách được lãng phí. Trân trọng từng ngày, làm những việc có ý nghĩa, thực ra cũng là một cách chuộc tội. Tôi có thể hiểu được tâm trạng muốn chuộc lỗi lầm của anh. Bởi bao năm qua, tôi cũng luôn muốn chuộc lỗi, biết rõ ràng bi kịch của Lâm Nhiên không chỉ là lỗi của riêng mình tôi, nhưng vẫn không thể nào thôi tự trách bản thân mình. Tôi dạy bọn trẻ học đàn, ngoài việc để mưu sinh ra thực ra cũng là muốn để bản thân mình có thể làm một việc gì đó ý nghĩa, không để uổng phí thời gian. Diệp Quán Ngữ… anh ấy hận anh, cho dù anh ấy đối xử với anh thế nào thì anh hãy cứ bao dung đi. Một khi người đã mất đi tất cả niềm tin, thì thù hận chính là lý do duy nhất để anh ta tiếp tục sống. Nhất định rồi sẽ có một ngày anh ấy sẽ từ bỏ hận thù, bởi điểm cuối của thù hận chính là vách đá cheo leo, đến khi không còn lối nào để đi, người ta sẽ phải quay lại….”






Không Vượt Qua Nổi Bản Thân
Diệp Quán Ngữ có được 12% cổ phần của Lâm Duy như mong muốn. Địa điểm kí kết chính là phòng hội nghị trên tầng thượng của tòa nhà Mạo Nghiệp. Lâm Hy nhận sự ủy thác của Lâm Duy phu nhân thay mặt Lâm Duy kí tên, từ đầu chí cuối không nói một lời, Diệp Quán Ngữ thì lại rất lịch sự, kí xong còn mời anh đến văn phòng uống trà.
“Chắc anh cũng biết bước tiếp theo tôi sẽ làm gì chứ?” Diệp Quán Ngữ thản nhiên nhìn Lâm Hy cười nói.
Lâm Hy mặt không hề có chút cảm xúc: “Anh muốn vào hội đồng quản trị Lâm thị.”
“Cái gì mà bảo là tôi muốn? Con người tôi xưa nay làm chuyện gì cũng không bao giờ chỉ dừng lại ở chữ ‘muốn’ thôi đâu. Lâm công tử, anh còn không hiểu tôi sao?” Diệp Quán Ngữ nói, ánh mắt buông qua cửa sổ sát sàn, nhìn xéo sàng tòa nhà Chấn Á cao chọc trời, cười thành tiếng rồi dặn dò Lâm Hy như dặn dò thủ hạ của mình, “Hãy chuẩn bị cho tôi một phòng làm việc hướng nam, ở tầng thượng ấy, trong phòng phải đặt một chậu hoa nhài mà tôi yêu thích. Ngoài ra, còn phải có một giá sách lớn nữa, tôi thích đọc sách, còn trên tường thì treo mấy bức tranh sơn thủy, tranh của Trương Đại Thiên cũng không tồi chút nào…”
Sau khi ăn tối xong, anh hỏi Lữ tổng quản: “Cô Thư bây giờ sống ở đâu?”
“Tạm thời là ở trong chung cư của anh trai cô ấy.Sau khi buổi biểu diễn bị đình chỉ, nghe nói gần đây họ lại bận bịu tổ chức cuộc thi piano, mấy ngày nay cô ấy và cái anh Vi Minh Luân đều ở Ngọa hổ sơn trang, chắc là bàn chuyện thi thố. Sáng nay, cô Thư còn gọi điện đến, anh không có ở đây nên tôi nghe điện thoại…”
“Là Thư Mạn gọi điện đến sao?”
“Đúng vậy.”
“Cô ấy nói gì không?”
“Cô ấy nói, hi vọng là anh đừng can dự vào chuyện của cô ấy nữa, đại khái ý cô ấy là…”
“Tôi hiểu.” Diệp Quán Ngữ không nghe hết câu của Lữ tổng quản đã phì cười, “Cô ấy thật là đáng yêu, lại còn chủ động gọi điện đến nói chuyện này nữa. Thôi kê, cứ để họ mày mò thế đi, để xem họ có thể làm được cái gì.” Diệp Quán Ngữ quyết định nhường họ một nước, bởi anh còn một việc quan trọng hơn cần phải xử lý. Anh biết, làm việc gì cũng tối kỵ hấp tấp vội vàng. Sau nhiều năm vật lộn chốn thương trường anh đã luyện cho mình tinh thần thép như thế, không bao giờ được hấp tấp, người hấp tấp phải là nhà họ Lâm mới phải, chứ anh thì vội vàng cái gì? Anh bình thản dặn dò tổng quản Lữ: “Cứ theo dõi thật sát sao, có tình hình gì thì báo ngay cho tôi.”
“Vâng.”
“Không có chuyện gì nữa đâu, ông về trước đi.” Diệp Quán Ngữ lạnh lùng.
Lữ tổng quản vẫn đứng đó không nhúc nhích. Diệp Quán Ngữ ngạc nhiên nhìn ông: “Còn có việc gì sao?”
Lữ tổng quản ngập ngừng, như muốn nói gì nhưng lại thôi: “Vâng…”
“Có chuyện gì thì nói mau, đừng ấp a ấp úng thế.”
Giờ tổng quản Lữ mới khẽ nói: “Là thế này, chuyện mà anh bảo tôi dò hỏi đã có chút manh mối rồi.”
“Chuyện gì?” Ngày nào Diệp Quán Ngữ cũng bận tối mắt tối mũi, chỉ tức nỗi không có ba đầu sáu tay, những việc căn dặn cấp dười thì quá nhiều, thực sự chẳng thể nào nhớ nổi. Lữ tổng quản nhìn sắc mặt ông chủ, nói: “Chính là… chính là chuyện anh nói tôi dò hỏi xem thân thế của anh thế nào ấy…”
Diệp Quán Ngữ ngẩn người ra phút chốc, mắt hơi nheo nheo lại, đúng là anh đã từng dặn Lữ tổng quản tìm hiểu việc này, lẽ nào có manh mối rồi sao?
“Theo như tình hình chúng tôi nắm được, năm đó dưới gầm cầu của Ly Thành đúng là có người bế một đứa trẻ sơ sinh đi qua, chúng tôi tìm mãi mới thấy người chứng kiến, giờ đã hơn tám mươi tuổi rồi, nhưng trí nhớ hãy còn rất tốt. Ông già đấy khẳng định, người bế đứa bé đi là một người đàn ông kéo một chiếc xe kéo, đoán chắc đó chính là… bố của anh.” Lữ tổng quản nói.
Diệp Quán Ngữ bỗng nhiên thất thần, đôi mắt đen và sâu thẳm không nhìn ra được là đang vui hay buồn, anh thầm thì hỏi một câu: “Ai bỏ tôi lại trong cái gầm cầu đó?”
“Cái này, thực sự là khó tìm, dù sao thì cũng đã hơn ba mươi năm rồi, người có liên quan cũng đã không còn nữa. Nhưng tôi


Polaroid