Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342740
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2740 lượt.
đã cho người đi dò hỏi khắp nơi, xem xem năm đó có nhà ai từng bỏ rơi con cái không.”
“Thế thì rất khó, chẳng ai lại đi thừa nhận là mình đã bỏ rơi con bao giờ.”
“Cũng phải.”
“Vì vậy tốt nhất ông nên âm thầm dò la xem sao, dù sao thì đây cũng là chuyện không hay ho vẻ vang gì.”
“Vâng, thưa tổng giám đốc.” Lữ tổng quản đã theo Diệp Quán Ngữ lâu năm, ông rất thuộc tính cách ông chủ mình, có chuyện chuyện không cần căn dặn ông cũng sẽ thực hiện, ông như đã suy tính trước mọi việc, nói, “Đã có chút manh mối, tôi đã thu thập được một số tin tức quan trọng, đều là những tin đồn về quan hệ bất chính ầm ĩ ở Ly Thành, tôi đang sắp xếp điều tra. Tôi tin là sẽ có tin tức gì đó, dù gì thì Ly Thành cũng chỉ rộng có từng đấy, thời đó lại rất bảo thủ, có chuyện nhỏ bằng hạt vừng thôi cũng đủ thành mưa bão cả thành phố ấy chứ.”
“Thật không ngờ, thân thế của tôi lại kinh khủng đến vậy.” Mặt mày Diệp Quán Ngữ nhăn nhó.
“Tổng giám đốc Diệp…”
“Ở đây không có việc cho ông nữa đâu, ông đi làm việc của mình đi.”
“Vâng.”
Căn phòng nhanh chóng yên tĩnh trở lại. Diệp Quán Ngữ từ trước cửa sổ sát sàn bước đến ngồi xuống sô pha, tâm trạng vui vẻ sau khi kí kết mua bán cổ phần của Lâm Duy lúc sáng giờ đã tiêu tan hết, trong lòng anh giờ rối như tơ vò. Khi mẹ còn sống, cho dù thế nào anh cũng không tra cứu thân thế của mình, nhưng giờ đã không còn nữa, đối với bất cứ người nào mà nói, nếu ngay cả việc bản thân được sinh ra từ đâu cũng không rõ thì quả thật là một chuyện quá bi thương. Vì vậy, Diệp Quán Ngữ luôn rất đau buồn, anh không phải họ Diệp thì là họ gì? Tại sao bố mẹ đẻ lại vứt bỏ anh? Có quá nhiều câu hỏi cũng như dằn vặt chồng chất trong lòng khiến anh không phút giây nào thực sự được nhẹ nhõm.
Anh chẳng có mục đích gì khác, chỉ muốn biết họ là ai, trông họ như thế nào. Và thêm một câu hỏi nữa, tại sao lại vứt bỏ anh? Cũng chẳng thể nói là có oán hận gì, tất cả đều là cái số của anh, nhà họ Diệp đối xử với anh như con đẻ, cả cuộc đời này anh cảm kích cũng không hết, chỉ là anh thấy cô đơn quá, cảm giác không có người thân bên cạnh thật khó chịu, bao năm qua anh luôn nghĩ, nếu như bố mẹ đẻ còn sống trên đời này, liệu có khi nào họ sẽ nhớ đến người con bị bỏ rơi là anh không? Anh có còn anh chị em nào nữa không? Nếu có, thì giờ họ đang ở đâu?
Đúng là Đỗ Trường Phong đang chuẩn bị tổ chức một cuộc thi piano, đây là ý của Vi Minh Luân, Thư Mạn là người đầu tiên tán thành. Bởi vài tháng sau, sẽ có một cuộc thi piano quy mô toàn châu Á được tổ chức tại Nhật. Lúc đầu trường Piano quốc tế Lâm Nhiên muốn tuyển chọn trong nội bộ của trường, chọn ra những học sinh ưu tú để tham gia cuộc thi, nhưng khi bàn bạc thảo luận, lại quyết định mở rộng quy mô tuyển chọn, mở rộng ra là cuộc thi Piano cả sáu tỉnh vùng Trung và Nam, vừa là để chọn ra nhân tài ưu tú, vừa có thể mở rộng thanh thế của trường Piano quốc tế Lâm Nhiên.
Nhưng tổ chức cuộc thi như thế này cần phải có kinh phí. Bưởi biễu diễn đã chuẩn bị suốt hai năm trời bỗng nhiên bị đình chỉ, số vốn đổ vào đó gần như mất hết, Vi Minh Luân chủ trương kêu gọi nhà tài trợ nhưng Đỗ Trường Phong không đồng ý. Anh là một kẻ sỹ diện, đã là cuộc thi do trường Piano quốc tế Lâm Nhiên tổ chức thì nhất thiết trường phải có khả năng tự giải quyết vấn đề tiền vốn. Nhưng chuyện lại không hề đơn giản như mọi người nghĩ, tất cả những việc từ chọn địa điểm, xin giấy phép tổ chức cho đến quảng cáo, đón tiếp…, tất cả cứ lung tung beng hết cả lên. Chỉ vì một cái giấy phép tổ chức xin được phê chuẩn mà Vi Minh Luân chạy đi chạy lại mỏi chân nhiều ngày mà cuối cùng vẫn phải nhờ Lâm Sỹ Diên ra mặt đánh tiếng tới các cơ quan chức năng, mới nhận được sự đồng ý.
Sở dĩ Lâm Sỹ Diên chịu ra mặt cũng là vì ông thấy tổ chức một cuộc thi như thế này rất có ý nghĩa, hiếm khi thấy Đỗ Trường Phong có hứng bước vào chính đồ, đương nhiên ông cũng nên giúp một tay. Nhưng Đỗ Trường Phong lại không hề có ý nhận sự giúp đỡ của ông. Lâm Sỹ Diên vốn định đầu tư nhưng bị anh cự tuyệt, anh muốn làm việc dựa vào năng lực của chính mình, không muốn mọi người cho rằng rời khỏi sự che chở của ông bố là anh không làm được trò trống gì. Nhưng số tiền cần thiết cho cuộc thi lại lớn ngoài sức tưởng tượng, anh và Vi Minh Luân suy nghĩ đến bạc cả tóc cũng chỉ lo được một phần nhỏ. Cuối cùng Lâm Hy phải ra tay, kiên quyết đòi đầu tư hai triệu tệ vào đó, “Đây là tiền em tự kiếm được, không liên quan gì đến bố.” Lâm Hy nhấn mạnh, nói đi nói lại điều này Đỗ Trường Phong mói chịu nhận, nói sau này có tiền nhất định sẽ trả lại.
Công cuộc chuẩn bị cho cuộc thi quả vô cùng bận rộn, đến mấy ngày áp tết mà công văn phê chuẩn của Bộ Văn hóa vẫn chưa đến khiến Đỗ Trường Phong có chút sốt ruột, chỉ sợ kế hoạch lại tan thành bong bóng như buổi biểu diễn lần trước, suốt mấy ngày mấy đêm liền anh không ngủ, cũng chẳng nói năng gì, một mình trong phòng hút thuốc.
Mấy ngày đó, Thư Mạn và Vi Minh Luân cũng đều trú tạm trong Ngọa hổ sơn trang để dễ bề bàn bạc. Gió bắc thổi vù vù suốt cả đêm, lúc chập ch