Vô Địch Quân Sủng, Cô Vợ Nhỏ Mê Người
Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342737
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2737 lượt.
oạng tối, trời lại có tuyết rơi. Đây là trận tuyết thứ hai trong năm nay. Qua cánh cửa sổ, Thư Mạn ngước mắt nhìn lên trời, từng đợt, từng đợt tuyết liên tiếp đổ xuống như tơ liễu bay phất phơ giữa trời. Gió đã ngừng thổi, bốn bề chỉ toàn một màu trắng mênh mang, Nhị Viện được phủ đầy bởi một màu trắng bạc, trông lại càng thêm tĩnh mịch.
Tuyết rơi liên miên suốt, đến quá nửa đêm mới ngừng. Một mảnh trăng khuyết treo lơ lửng ngoài cửa sổ phía nam, chiếu lên ánh tuyết lạnh lẽo khiến trong phòng cũng trắng sáng bừng lên.
Trong nhà bật máy sưởi rất ấm, mỗi người chỉ cần mặc một chiếc áo len mỏng. Lò sưởi trong phòng khách đang đặt một chai rượu gạo để hâm nóng lại, khắp phòng một mùi rượu thơm nồng. Rươu gạo do bà La ủ lên men, vị rất thuần, thơm ngọt ấm bụng, ngay đến người không bao giờ uống rượu như Thư Mạn cũng thích. Mà Thư Mạn hễ uống rượu vào là hai má đỏ bừng lên, cứ như được bôi son vậy, khác hẳn làn da trắng xanh yếu ớt thường ngày. Bản thân cô không cảm thấy được, nhưng Đỗ Trường Phong thích nhất được nhìn ngắm màu má cô lúc đỏ ửng như thế. Hương sắc nồng đượm trên đôi má cô khiến anh không kìm lòng được, chốc chốc lại liếc trộm một cái.
Đã quá nửa đêm, Vi Minh Luân không thức thêm được nữa, tự đi ra phòng khách ngủ. Thư Mạn nghiêng người trên sô pha ngủ gật một lúc, cũng chẳng biết có phải Đỗ Trường Phong cảm xúc dạt dào dâng trào hay không mà cứ vùi đầu vào viết nhạc. Khi Thư Mạn tỉnh dạy, anh gần như đã viết xong một bản nhạc, đang cầm bản thảo khẽ lẩm nhẩm.
“Anh còn chưa ngủ à?” Thư Mạn dụi mắt rồi ngồi dậy. Vừa ngủ một giấc, hai má cô lại càng đỏ phấn lên, mái tóc dài đen nhánh rối bung xõa trên vai, nhưng điều đó vừa khít hay thể hiện vẻ đẹp lười biếng một cách vô cớ của cô.
Đỗ Trường Phong nhìn cô, nhất thời ngẩn ngơ thất thần.
Thư Mạn bước đến trước bàn đọc sách của anh, cầm bản nhạc anh mới soạn đang cầm trên tay, “Anh đang làm gì thế?” Vừa nhìn thấy những dòng nhạc, mắt cô lập tức sáng lên, “Đây là bản nhạc anh viết, mới viết sao?”
Đỗ Trường Phong mỉm cười, gật đầu.
“Anh đúng là có tài thật đấy!” Hiếm khi thấy Thư Mạn khen anh một câu lọt tai như vậy, cũng lại khe khẽ lẩm nhẩm theo giai điệu, vừa mới lẩm nhẩm được đoạn đầu, cô đã xúc động khôn xiết, “Rất hay! Chơi bằng đàn piano nhất định sẽ rất hay!”
“Đây là bản nhạc hợp tấu giữa piano và violon.”Đỗ Trường Phong nhẫn nại giải thích, đứng dậy, từ từ bước đến trước mặt cô, giơ tay lên vuốt mái tóc dài của cô, ánh mắt nhìn cô ấm áp, “Tôi luôn mong mỏi được cầm sắt hòa hợp cùng em. Chuyện buổi biểu diễn lần trước thất bại, tôi đã tiếc nuối rất lâu sau đó, có thể biểu diễn cùng một sân khấu với em là nguyện vọng lớn nhất của đời tôi.”
Thư Mạn nghiêng đầu, sự thân thiết này cô có chút không quen: “Sau này sẽ có cơ hội mà.”
“Vậy sao? Vậy còn phải đợi bao lâu nữa?” Ánh mắt ấm áp của Đỗ Trường Phong bỗng bừng sáng hẳn lên, bước lại gần cô hơn nữa, “Thư Mạn, trông đầu tôi luôn hiện lên một bức tranh như thế này, trong một căn nhà ấm áp, có một chiếc lò sưởi đốt lửa rất ấm, một người đàn ông đang kéo đàn violon, một người phụ nữ đang chơi đàn piano, còn có một hai đứa trẻ con đang chơi đùa trên thảm, bức tranh đó mới đẹp tuyệt vời làm sao, sắc cầm hòa hợp chân chính làm sao. Em…đã bao giờ từng nghĩ đến chưa?” Anh vừa nói vừa đi vòng về phía sau cô, rồi đưa hai cánh tay lên ôm lấy cô từ sau lưng, dựa cằm mình lên vai cô, thì thầm bên tai cô, “Tôi có cơ hội ấy không? Hãy nói cho tôi biết, Thư Mạn.”
Thư Mạn muốn gỡ tay anh ra, nhưng anh lại ôm càng chặt hơn.
Hơi thở của anh phả vào mặt cô, phả vào cổ cô, khiến lòng cô hỗn loạn, “Đỗ Trường Phong, đừng như vậy, chúng ta… đừng như vậy thì hơn…” Cô hoang mang lo sợ, mặc dù hai người đã hóa thù thành bạn, không còn cảnh đối đầu đả kích nữa nhưng nếu là tiến thêm một bước nữa thì quả thực, đó là điều cô chưa từng nghĩ đến.
“Tôi biết em không quên được Lâm Nhiên, nhưng em không thể cứ sống mãi trong quá khứ như vậy được, không thể chôn sống bản thân mình như vậy được. Cuộc sống ngắn ngủi đến vậy, em khuyên tôi phải sống cho tốt, nhưng sao bản thân em lại không làm được điều đó?”
“Giờ tôi đang sống tốt đây, vì vậy nên mới chấp nhận lời đề nghị tổ chức cuộc thì lần này…”
“Đây chỉ là một phần của cuộc sống, em đừng chuyển chủ đề, ngọn nguồn duyên nợ giữa tôi và em còn sâu đậm hơn những gì em tưởng tượng. Em không nhớ ra tôi, tôi cũng chẳng có cách nào, tôi đã để lỡ mất quá khứ của em, vậy em có thể giao tương lai của em cho tôi không?” Anh nói vậy rồi nơi lỏng tay ra, xoay người cô lại, có lẽ là vì thức đêm, cũng có lẽ là do xúc động, khóe mắt anh đỏ hoe, trong mắt nổi lên những tia máu.
“Thư Mạn, tôi không phải là một người giỏi biểu đạt tình cảm, tôi không yêu cầu em phải quên Lâm Nhiên, chỉ cầu xin em hãy dành cho tôi một vị trí trong tim em, cho dù đó chỉ là một góc rất nhỏ, rất nhỏ, vậy tôi cũng đủ mãn nguyện rồi. Em không biết đó thôi, tôi nhìn em mà lòng đau đớn biết bao! Ngày nào em cũng giấu tôi uống cả đống thuốc, tôi muốn lại gần em mộ