Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342739
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2739 lượt.
t chút để chăm sóc em nhưng lại chẳng có cơ hội nào, tại sao em phải đối xử tàn nhẫn với bản thân mình như thế chứ? Em và tôi đều là những người từng trải qua bất hạnh, rõ ràng là chúng ta có thể có được hạnh phúc, nhưng tại sao lại cứ trốn tránh như vậy?”
“Tôi, tôi…” Thư Mạn không biết phải trả lời anh thế nào, bỗng chốc nước mắt lưng tròng. Đỗ Trường Phong đỡ cô ra sô pha ngồi, cầm chiếc khăn len choàng vào người cô, vỗ vỗ vào vai cô nhẹ nhàng, “Được rồi, tôi không ép em đâu, dù sao thì cũng cần phải có thời gian gian. Nhưng mà, Thư Mạn …” Môi anh ngập ngừng, khóe mắt ngấn nước, “Thư Mạn, em là cả thế giới của tôi, mười mấy năm rồi, vẫn luôn như vậy...”
Cả đêm anh cứ lẩm bẩm nói chuyện một mình, mãi đến lúc rạng sáng mới mơ màng ngủ. Thư Mạn thì lại chẳng thể ngủ thêm được nữa, khiến bệnh tình của cô lại phát nặng thêm vài phần, sáng sớm đã bắt đầu tức ngực khó thở, cô lại trốn vào nhà vệ sinh nuốt cả một đống thuốc. Cô soi mình trong gương, nước mắt cứ thế lăn dài trên má. Cô rất rõ về bệnh tình của mình, biết rõ cuộc sống của mình chẳng kéo dài được bao lâu nữa. Một người sống chẳng còn bao lâu nữa thì còn có gì để hứa hẹn tương lai cùng người khác?
Sự si tình của anh đối với cô không phải là cô không biết, nhưng cô không thể làm gì được. Thái độ buông xuôi của anh đối với bản thân của anh khiến cô không đành lòng, cô mới nhận lời đề nghị của anh, làm một số việc có ý nghĩa. Cô muốn anh phấn chấn lên, muốn anh sống thật tốt. Cũng chẳng biết vì sao trong tiềm thức cô luôn cảm thấy mình nợ anh điều gì đó, không chỉ vì anh đã si mê cô suốt mười mấy năm trời, mà còn vì cái gì khác nữa, nhiều lúc cô có cảm giác món nợ đó cho dù có lấy cả cuộc đời còn lại của mình cũng chẳng đủ trả hết được với anh.
Rốt cuộc thì cô đã nợ anh cái gì, cô thật sự không biết.
Ba mươi tết, công văn phê chuẩn của Bộ Văn hóa cuối cùng cũng được đưa xuống. Đỗ Trường Phong vui mừng hớn hở, mở tiệc suốt mấy ngày trong Ngọa hổ sơn trang, vừa hay cũng là đón Tết luôn, thần tiên khắp nẻo được dịp tề tựu ở Ngọa hổ sơn trang, đa phần là bạn bè ăn chơi của Đỗ Trường Phong và Vi Minh Luân. Mồng bảy lại đúng trùng vào sinh nhật Đỗ Trường Phong, vợ chồng Thư Khang, Thư Duệ, còn cả Lâm Hy cũng đến. Thế nhưng Lâm Hy lại không đi cùng Uyển Thanh mà đi cùng Cát Văn, hiển nhiên điều này chẳng bình thường chút nào. Thư Mạn ngại Cát Văn nên chẳng tiện nói gì nhiều, Lâm Hy giải thích Uyển Thanh không được khỏe nên ở nhà nghỉ ngơi, trên đời lại tình cờ gặp Cát Văn nên đi cùng nhau luôn.
Thư Mạn liếc mắt nhìn Cát Văn, con bé này lại còn đang cười khì khì nữa.
Cơm xong, đàn ông chui vào một phòng ngồi chơi bài, Thư Mạn và em gái Thư Duệ, chị dâu, Cát Văn ở phòng bên cạnh tiếp tục ăn uống nói chuyện. Nhưng chưa nói được mấy câu Cát Văn đã lấy lí do mang hoa quả sang cho cánh đàn ông, rồi ngay đó bưng khay hoa quả mang sang phòng bên cạnh. Thư Mạn cũng đi ngay theo sau. Lâm Hy ngồi trên bàn bài, Cát Văn ngồi cạnh anh, một tay còn gác lên vai anh, hai người ngang nhiên đầu mày cuối mắt với nhau khiến Thư Mạn sầm mặt, đang định nổi giận thì Đỗ Trường Phong ra khỏi bàn đánh bài, kéo cô ra ngoài.
“Này, anh kéo tôi ra ngoài làm gì?” Thư Mạn giằng co với Đỗ Trường Phong nhưng không lại đực, còn bị anh kéo mãi ra đến tận ngoài hành lang. Bên ngoài không biết tuyết đã rơi từ bao giờ, hoa tuyết vừa nhẹ vừa mềm, rơi vừa chạm đến đất là tan ngay. Phía ngoài cửa sổ mọi thứ đều ướt đẫm, hai cây mai trong sân đã nở hoa, hương thơm thoang thoảng tràn vào lồng ngực. Đỗ Trường Phong mỉm cười, trên cánh cửa kính phản chiếu bóng anh mờ mờ. Anh không nhìn cô, chỉ nói: “Hai cây hoa mai này cũng đã mấy chục năm tuổi rồi, mấy năm trước tôi phải mất một khoản tiền lớn mua ở Tô Châu về trồng đấy.”
“Tôi không quan tâm anh kiếm ở đâu về làm gì, tại sao anh lại ké tôi ra đây? Sợ tôi phá hoại chuyện của hai người ấy hay sao?” Thư Mạn thở hồng hộc, mắt trợn lên rõ to, “Lâu nay tôi vẫn luôn tin tưởng rằng Lâm Hy là người đứng đắn, chững chạc, không ngờ anh ta lại thế này.”
Đỗ Trường Phong dần tắt nụ cười: “Thư Mạn, lo cho bản thân mình tốt là được, đàn ông mà, ai cũng vậy cả… gặp dịp thì chơi vui vậy thôi… Em việc gì phải sốt sắng như vậy?”
“Ồ? Gặp dịp thì chơi?” Thư Mạn nhìn anh châm chọc, “Cũng bao gồm cả anh sao?”
“Đừng lôi cả tôi vào!” Đỗ Trường Phong lấy bao thuốc ra rút lấy một điếu, châm lửa hút. Mùi thuốc quen thuộc và ngọt thanh, tràn vào trong phổi, rồi lại thở ra một hơi thật dài. Một tay anh đặt lên vai Thư Mạn, một tay cầm điếu thuốc, nói giọng dửng dưng, “Chuyện mà cả hai bên cùng tình nguyện cả, em không quản được đâu.”
“Nhưng Lâm Hy là người có gia thế…” Thư Mạn hất tay anh ra.
“Vậy thì có gì đâu, về đến nhà, anh ấy vẫn là chồng của Uyển Thanh.”
“Nhưng tôi thấy chướng mắt không chịu được!”
“Chẳng qua chỉ là cử chỉ thân mật hơn một chút, chứ cũng chưa chắc hai người ấy đã thế nào với nhau đâu.” Đỗ Trường Phong vẫn giữ thái độ không đồng tình, Thư mạn mắng một câu: “Anh em nhà các anh đều giống nhau cả!” Nói xo