Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342738
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2738 lượt.
ng cô lại xông thẳng vào phòng, không thèm ngoảnh đầu lại.
Đến chiều, mọi người lại tiếp tục vui chơi.
Đỗ Trường Phong thấy Thư Mạn lúc nào cũng cứ trừng mắt nhìn Cát Văn, mặt mày chẳng vui vẻ chút nào, anh sợ cô gây chuyện liền kéo cô ra ven hồ trước sơn trang cùng đi dạo. Tuyết đã ngừng rơi, bầu trời âm u suốt mấy ngày qua bỗng nhiên lại ló ra non nửa vầng mặt trời, ánh nắng chiếu xuống màn tuyết dưới đất trông chói cả mắt. Thư Mạn ngây ngẩn ra trước cảnh đẹp trước mắt, trên mấy cây lựu và anh đào ven hồ đọng đầy những hoa tuyết, cả đám bèo cũng được phủ lên một lớp tuyết dày, cành cây nặng trĩu sà xuống mặt hồ đã đóng băng, cành lá phản chiếu ánh mặt trời lóng lánh, tất cả cứ như đang ở trong tiên cảnh vậy, như mơ như mộng.
“Đẹp quá!” Thư Mạn thốt lên tán tụng.
“Đúng vậy, mỗi lần tuyết rơi tôi đều ở bên hồ này suốt hơn nửa ngày ấy.” Đỗ Trường Phong mặc một chiếc áo khoác nhung cừu màu xanh thẫm, bên trong là chiếc áo len có mũ xám nhạt, đứng thẳng trên nền băng tuyết, trông lại càng khôi ngô tuấn tú, trong đôi mát đen mịt mùng ấy toát lên một nỗi buồn lạnh lẽo vô cớ. “Lắm lúc tôi hay đi trên mặt băng, mấy lần xém chút nữa là bị rơi xuống nước. Mà cuộc đời tôi cứ như đi trên băng vậy, biết rõ là không có lối đi mà vẫn cứ luôn ôm hi vọng. Cũng giống như việc tôi không có cách nào bước vào quá khứ của một ai đó, chỉ có thể gửi gắm niềm hi vọng vào tương lai của cô ấy, để ít nhiều cô ấy cũng có thể nhớ được bóng dáng của tôi….” Anh nói, ngoái đầu qua nhìn Thư Mạn, ánh mắt sáng rực, “Thư Mạn, em thực sự không nhớ gì nữa sao?”
“Anh muốn tôi nhớ cái gì? Không thể nói rõ ra được sao?” Thư Mạn không hiểu tại sao anh cứ hỏi mãi cô câu này.
Anh chỉ thở dài lắc đầu: “Nói rõ ra thì còn có ý nghĩa gì nữa? Không nhớ thì thôi, ai bảo người nắm giữ kí ức của em là Lâm Nhiên cơ chứ?” Trầm ngâm trong chốc lát, anh lại bỗng nhiên hỏi, “Có một chuyện tôi có thể cho em biết, em có còn nhớ khi em đi du học ở Nhật, có một năm đi trượt tuyết ở Hokkaido, rồi bỗng phát bệnh trong khu trượt, có một người lạ mặt đưa em đi bệnh viện, chuyện đó em còn nhớ không?”
“Nhớ, đương nhiên là nhớ!” Thư Mạn nhìn anh nghi ngờ, “Lẽ nào, lẽ nào…”
“Đúng vậy, người đó là tôi.”
“…”
“Em biết không, lần đó tôi lén lút đi Hokkaido thăm em, tôi theo đuôi em và Lâm Nhiên, thấy bộ dạng hai người thân mật với nhau, tôi thực sự… cảm thấy bản thân đúng là một thằng ngốc đáng cười nhất thiên hạ. Nhưng tôi không làm sao ngăn được bản thân mình không nhớ đến em. Em du học ở Nhật ba năm, hễ có thời gian là tôi lại đến Okinawa trốn dưới kí túc xá chỗ em ở, nghe tiếng đàn vọng ra từ phòng em, cứ mãi nghe rồi hết một buổi chiều lúc nào không hay. Đó là quãng thời gian vui vẻ nhất trong kí ức tôi, chỉ có điều quãng thời gian đó của em trước sau vẫn chỉ có một mình Lâm Nhiên mà thôi…”
Thư Mạn cúi đầu, nhìn bóng mình phản chiếu trên mặt băng.
“Em không cần phải áy náy gì cả, em chẳng nợ tôi điều gì.” Đỗ Trường Phong đưa tay lên vuốt tóc cô âu yếm, “Thực ra tôi nên cảm kích em mới đúng, trong hoàn cảnh như thế này, nếu không phải vì nỗi nhớ dành cho em thì tôi không thành kẻ điên cũng thành ma quỷ từ lâu rồi. Nhưng bây giờ dù tốt xấu thế nào tôi vẫn còn được coi là một con người, tất cả đều là vì có sự tồn tại của em!”
Thư Mạn bỗng bật cười.
“Em cười cái gì?”
“Anh còn nói bản thân mình được coi là một con người cơ đấy, Darwin lại toàn bảo anh là cầm thú đấy.”
“Ồ, trong mắt anh ta tôi mãi mãi là loài cầm thú chưa tiến hóa.” Đỗ Trường Phong cũng cười, tay khoác lên vai cô, cả hai cùng bước men theo ven hồ, “Nhưng cô giáo Thư Mạn này, chắc không phải cô cũng cho rằng tôi là cầm thú chứ?”
Thư Mạn bất giác ngước lên ngây người nhìn anh trong giây phút thất thần vô cớ. Người đàn ông trước mắt cô đây đang nhoẻn miệng cười, ánh vàng đổ trên khắp người anh, nhưng ánh nắng phản chiếu trên nền tuyết trắng lại bừng lên cái lạnh lẽo như của ánh trăng, ánh trăng! Ánh trăng!... Cánh cửa kí ức “két” lên một tiếng, dường như đã nứt ra một kẽ hở, qua kẽ hở của kí ức, trái tim cô như đột nhiên bị điện giật, đập loạn lên điên hồi…
Sau không biết bao nhiêu lần Thư Khang yêu cầu, cuối cùng Thư Mạn cũng quyết định về nhà thăm và chúc Tết bố mẹ, rồi ở lại vài ngày. Lâm Hy rất tán thành, nói Thư Khang là bác sĩ, như vậy càng có thể chăm sóc cho Thư Mạn tốt hơn. Đỗ Trường Phong thì cho dù muôn vàn không bằng lòng cũng đành để cô đi. Thư bá Tiêu đương nhiên vui mừng khôn xiết, cuối cùng thì con gái cũng đã trở về nhà, đó là điều ông mong mỏi biết bao lâu rồi, ông đang nghĩ, núi băng giữa hai bố con có phải là đã có khả năng tan chảy rồi hay không.
Thư Mạn chẳng tỏ rõ thái độ thế nào, nguyên nhân thực sự mà cô muốn trở về nhà chính là vì em gái cô, Thư Duệ hiện đang học tiến sĩ ở Bắc Kinh, cũng hiếm khi mới về nhà một lần, cô rất muốn có thời gian ở cùng em gái. Từ khi Thư Tần mất, tình cảm chị em luôn là thứ cô khao khát, bình thường cô chỉ liên lạc với em gái qua điện thoại, có khi cả nửa năm cũng khó gặp nhau được lấy m