Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342735
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2735 lượt.
ột lần.
Nhưng đến giây phút bước chân vào cửa nhà, Thư Mạn bỗng trào nước mắt. Giờ cô mới hiểu ra, tình thân đã mất đi mới thực sự là thứ mà cô thiết tha mong muốn nhất trong lòng. Chỉ là cô mãi luôn không chịu thừa nhận mà thôi.
Thư Bá Tiêu và Hương Lan đều đang ở phòng khách đợi cô…
Thư Mạn cô gắng mãi hồi lâu mà vẫn không thể nào thốt lên hai tiếng “bố, mẹ”, nhưng chị dâu và em gái đã vây lấy cô nói cười sang sảng, cũng khéo léo làm nhạt đi phần gượng gạo giữa cô với bố mẹ. Nhưng dễ nhận thấy bố mẹ cô rất vui mừng khi cô trở về, ngay đến ông bố bình thường chẳng bao giờ xuống bếp mà hôm nay cũng hăng hái ra xếp bày món ăn cùng mọi người.
Nhà thì vẫn như xưa. Phòng ngủ của cô, ngay đến cách bài trí đồ đạc trên bàn trang điểm cũng không hề thay đổi chút nào. Chị dâu bảo ngày nào mẹ cũng ngồi mãi hồi lâu trong phòng cô, lúc nào cũng mong cô trở về. Buổi tối, cô nằm trên giường mình ngủ một lúc, mẹ tưởng cô đã ngủ say, rón rén bước vào phòng đắp chăn cho cô rất nhẹ nhàng. Cô nghe rõ tiếng mẹ thở dài, mẹ ngồi lại bên giường cô một lúc, đến lúc mẹ nhẹ nhàng định ra khỏi phòng Thư Mạn mới nghẹn ngào, bật ra một tiếng “Mẹ…” lẫn trong tiếng nấc.
Căn nhà họ Thư xưa nay vốn lạnh lẽo bỗng náo nhiệt hẳn lên.
Ồn ào náo nhiệt nhất vẫn là thằng cháu Thư Tịnh giờ đã tám tuổi, tính tình hoạt bát đáng yêu, Thư Mạn và Thư Duệ chơi đùa với nó suốt ngày, chẳng lo buồn không có việc gì làm. Mẹ thì cứ bận trước bận sau, đi siêu thị mua lấy mua để rất nhiều thứ. Đã bao nhiêu năm rồi, không ngờ lũ trẻ vẫn còn về nhà! Vốn dĩ sức khỏe của bà không được tốt cho lắm, nhưng thật kì lạ, mới bận rộn một chút mà bệnh tật mất tăm mất tích đâu hết cả, tiếng cười nói vui vẻ của gia đình hóa ra lại là liều thuốc tốt nhất với bà.
Nhưng trước sau, giữa Thư Mạn và bố dường như vẫn có một sự ngăn cách, hai người rất ít khi nói chuyện riêng với nhau, trong khi cô lại thân mật với mẹ hơn từ cái đêm cất tiếng gọi “mẹ” ấy, hai mẹ con dần dần thân thiết lại như ngày xưa. Mẹ mẹ con con í a í ới, ra ra vào vào lúc nào cũng cùng nhau suốt, lại thêm cả Thư Duệ, ba người lúc nào cũng không hết chuyện để nói. Mà Thư Mạn cứ mỗi lần nhìn thấy những sợi tóc bạc trên đầu mẹ lại tự nhiên muốn rơi nước mắt, nếu không phải vì bi kịch năm xưa thì làm sao mẹ lại có nhiều tóc bạc đến thế, ngày xưa mẹ lúc nào cũng thích đẹp, tuyệt đối không bao giờ để một sợi tóc bạc nào mọc trên đầu mình.
Bữa tối hôm đó, sau khi tắm xong cô đến phòng mẹ, chải đầu cho bà, “Mẹ ơi, ngày mai chúng ta đi uốn tóc nhé.” Mẹ thở dài nói, “Hừ, uốn cái gì mà uốn chứ, đã ngần này tuổi rồi, hơn nữa đầu mẹ lắm tóc bạc thế này, có uốn thế nào cũng không đẹp nữa.” “Vậy thì nhuộm tóc, bây giờ những người tầm tuổi mẹ người ta toàn đi nhuộm tóc đấy,” “Bố con không chịu, ông ấy nói nhuộm tóc có hại cho sức khỏe, có thể gây ung thư.”
Thư Mạn bật cười: “Bố có phải bác sĩ đâu, bố làm sao biết được.”
Mẹ cũng cười: “Thôi, đẹp thế để làm gì, chỉ cần các con ở lại bên cạnh mẹ, thì cho dù mẹ có thành bà già tóc bạc trắng, da bọc xương cũng chẳng vấn đề gì…” “mẹ, sau này con sẽ ở nhà, chỉ cần mẹ không ghét bỏ con là được.” Thư Mạn nghe mẹ nói vậy bỗng hiên trào nước mắt, cô nói những lời rất thật lòng.
Mẹ cô vừa nghe vậy đã vui mừng khôn tả, “Con bé ngốc này, bố mẹ yêu thương con chả kịp, sao lại có thể ghét bỏ cơ chứ! Chỉ cần con ở nhà, ngày nào mẹ cũng làm món ngon cho con ăn, bảo đảm sẽ nuôi con béo trắng ra cho mà xem…”
Thư Bá Tiêu lúc đó đang đứng ngoài cửa, nghe thấy câu chuyện giữa hai mẹ con họ, ông cũng cười. Như thế này thật tốt quá. Nếu có thể như thế này mãi thì thật tốt biết bao!
Nhưng tháng ngày vui vẻ như vậy chưa được mấy ngày. Bỗng một hôm nhà có khách không mời mà đến, người ấy đeo kính râm, mặc áo khoác da, xách theo một đống đồ.
Ngoài Đỗ Trường Phong ra thì chẳn ai hoành tráng được như thế.
Lý do đương nhiên là sẵn có, còn nói là đến để bàn bạc việc tổ chức cuộc thi nghe rất hay ho hợp lí. Ngày nào cũng mới sáng sớm đã lái xe đến, muộn lắm mới chịu về, như thể tự coi mình là người nhà họ Thư. Tịnh Tịnh, con trai của Thư Khang thì lại rất quý Đỗ Trường Phong, suốt ngày từ sáng đến tối cứ quấn lấy anh, còn Đỗ Trường Phong cũng đúng là chưa hết tính trẻ con, dạy Tịnh Tịnh chơi đủ thứ trò, cứ như vậy, một người đàn ông to cao cả ngày chạy nhảy trong sân với đứa con nít tám tuổi.
Tối hôm đó, Vi Minh Luân cũng đến với danh nghĩa là đến bàn chuyện tổ chức cuộc thi, nhưng thực tế là đến để góp vui thì đúng hơn. Cũng đúng lúc Lâm Hy vừa đến chúc Tết nhà họ Thư, tiện kiểm tra sức khỏe cho Thư Mạn. Mặc dù sau khi Lâm Nhiên và Thư Tần mất, người lớn hai nhà đã tuyệt giao nhưng thế hệ vãn bối như Lâm Hy và Thư Khang thì vẫn qua lại với nhau. Mỗi năm Tết đến, hoặc là Thư Khang đến chúc Tết nhà họ Lâm trước, hoặc là Lâm Hy đến chúc Tết nhà họ Thư trước. Người lớn hai nhà tuy vẫn đối đãi khách sáo với nhau cũng không thể truyền lại cho cả thế hệ con cái được. Khi Lâm Hy đến, cùng với Thư Khang, Vi Minh Luân và Đỗ Trường Phong, bốn người ngồi và