Tình Yêu Ban Đầu, Tình Yêu Cuối Cùng
Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342736
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2736 lượt.
o bàn chơi bài với nhau. Thư Bá Tiêu ngồi trong phòng khách nói chuyện với hai chị em Thư Mạn, Hương Lan và dâu cả thì đang chơi đùa với Tịnh Tịnh trên tầng, nhà họ Thư bỗng chốc hóa vui vẻ náo nhiệt vô cùng.
Ngoài cổng, Diệp Quán Ngữ đứng sừng sững như trời trồng ở đó đã lâu. Tất cả vui vẻ náo nhiệt trong đó chẳng liên quan gì đến anh cả, chẳng phải vậy sao?
Anh nhớ về ngày xưa, trong căn nhà nhỏ của nhà họ Lâm trên phố Thúy Hà, cứ mỗi dịp cuối tuần hay lễ tết, anh em nhà họ Lâm và nhà họ Diệp, còn thêm cả Thư Khang, tất cả tụ tập chơi đùa với nhau. Đa phần là đánh bài, nhưng anh và Lâm Nhiên rất ít tham gia cùng, họ thích nói chuyện với nhau hơn, nói về thiên văn địa lý, nói về trời cao bể rộng, không gì là không nói được. Mẹ anh ngày ấy xương cốt hãy còn khỏe, suốt ngày loanh quanh luẩn quẩn trong bếp lo đồ ăn cho cả một tập đoàn người, trong nhà lúc nào cũng phảng phất đủ các mùi thơm, mùi hạt dẻ rang, mùi cháo hoa quế…, dường như mẹ có phép biến hóa khôn lường hay sao vậy, chỉ cần bọn trẻ ăn ngon lành là mẹ vui hơn bao giờ hết. Nhưng những ngày tháng vui vẻ ấy đã một đi không trở lại, Quán Thanh, mẹ, Lâm Nhiên lần lượt ra đi, mặc dù giờ đây anh đã giàu có tiền tiêu không hết, có bao nhiêu kẻ hầu người hạ chuẩn bị đồ ăn cho anh, còn có cả rất nhiều phụ nữ xinh đẹp vây quanh chỉ cần anh gọi một tiếng là đến ngay, nhưng anh không bao giờ còn có thể tìm lại được cảm giác hài lòng mãn nguyện ngày xưa ấy nữa.
Là anh đã biết mình sẽ tự đánh mất đi tất cả mọi thứ ấy, hay là bị tước đoạt đi, nhiều lúc chính bản thân anh cũng không hiểu nổi. Anh cũng muốn buông tha cho bản thân, cảm giác bị dày vò trong khổ lao của thù hận không hề dễ chịu chút nào. Nhưng anh không tài nào thuyết phục bản thân mình hãy tự buông tay, thậm chí anh còn tín phật, thử tu thân dưỡng tính, lúc nhàn rỗi nghiên cứu kinh thư hoặc lên chùa thắp hương, nhưng lòng anh cũng chỉ yên tĩnh trong phút chốc và chẳng ích gì, hễ quay trở lại thế giới hiện thực là anh lại trở về với Diệp Quán Ngữ đầy dã tâm, trước sau anh vẫn không vượt qua nổi sự hận thù của bản thân mình.
Thư Bá Tiêu muốn Thư Mạn đến nhà họ Lâm chúc Tết hai vợ chồng Lâm Sỹ Diên, Thư Mạn do dự rất lâu cuối cùng cũng chưa quyết định được có đi hay không. Cô biết, bước chân này trước sau gì cũng phải bước thôi, nhưng phải bước như thế nào, cái cô cần có không chỉ đơn thuần là dũng khí. Thư Khang quả không hổ là anh trai cả, anh bảo cô vào thư phòng làm việc của cô đi, rồi nói thêm: “Bi kịch của quá khứ đã trôi qua rồi. Trải qua những lạnh vắng mấy năm qua, anh tin hai bác Lâm bên nhà cũng sẽ suy nghĩ lý trí hơn về chuyện quá khứ, cho dù ban đầu không có em xen vào giữa hai người họ thì rốt cuộc hôn nhân giữa Lâm Nhiên và Thư Tần cũng không thể tiếp tục được nữa. Với tính cách của Thư Tần thì không có chuyện dễ dàng gì buông tha cho Lâm Nhiên. Em chẳng làm gì sai cả, không cần thiết lúc nào cũng phải đặt mình vào vị trí của kẻ tội đò như thế, không ai coi em là người có tội cả. Điều đáng tiếc là cho đến nay, hai nhà họ Thư, Lâm chúng ta vẫn chưa thực sự cởi bỏ được nút thắt trong lòng, không ai chịu bước chân đến để tiếp nhận lại đối phương, mà trong tất cả mọi người chúng ta, bước chân của em có ý nghĩa nhất. Vì vậy, xin em hãy thay mặt cho nhà họ Thư chúng ta, chủ động đến cởi nút thắt đó đi, ngoài em ra thì chẳng có ai có thể hóa giải được nó.”
Đỗ Trường Phong cũng động viên Thư Mạn, nói là anh sẽ đi cùng. Để thăm dò thái độ của bố nuôi, anh còn cố ý gọi một cuộc điện thoại về nhà trước, nói là muốn dẫn Thư Mạn về nhà chúc Tết, nếu Lâm Sỹ Diên cự tuyệt, chắc chắn sẽ nói thẳng luôn trong điện thoại. Nhưng Lâm Sỹ Diên lại không tỏ thái độ là không muốn Thư Mạn đến, không tỏ rõ thái độ chứng tỏ là không cự tuyệt. Đây quả đúng là một tin tốt lành! Giờ Thư mạn mới có chút dũng khí, cô xách túi quà bố mẹ đã chuẩn bị sẵn sang thăm nhà họ Lâm.
Quà Thư Bá Tiêu chuẩn bị cho Thư Mạn mang đi quả không tầm thường chút nào, là một bức tranh sơn thủy bản gốc của Trương Đại Thiên. Ông biết cả đời Lâm Sỹ Diên thích nhất là sưu tầm bút tích thực của những doanh nhân, mặc dù tranh là do Thư Mạn mang đến nhưng ông tin Lâm Sỹ Diên sẽ hiểu Thư Mạn đến là thay mặt ông và cả nhà họ Thư. Thực ra, bức tranh quý hiếm này cũng chính là đồ vật mà Thư Bá Tiêu yêu quý nhất, nhiều năm trước khi Lâm Sỹ Diên đến chơi nhà họ Thư đã từng ca tụng không tiếc lời, để hàn gắn vết rạn nứt giữa hai gia đình, Thư Bá Tiêu cũng do dự nhiều mới đành lòng rời xa của quý, ông chắc chắn Lâm Sỹ Diên nhìn thấy bức tranh này nhất định sẽ có thể tiếp nhận thành ý của mình.
Nhưng thực ra Lâm Sỹ Diên nhận được điện thoại của Đỗ Trường Phong lại cảm thấy rất vui vẻ. Nếu bình thường gã trai này chắc chắn sẽ không bao giờ chịu chủ động bước vào cửa nhà chúc Tết bố mẹ, Tết năm nào cũng là Lâm Sỹ Diên lấy cớ đến phát bao lì xì cho những bệnh nhân trong viện tâm thần rồi thuận tiện ghé qua sơn trang cho con trai một bao lì xì.
Đỗ Trường Phong thì rất dửng dưng với chuyện này, Tết đến đều là lúc anh sống vui vẻ