Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342715
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2715 lượt.
h êm ấm.
Nhưng hiện thực thì lại quá tàn khốc. Năm Lâm Hy lên bốn tuổi phải nhập viện vì mắc bệnh viêm màng não, cần xét nghiệm máu, kết quả xét nghiệm khiến Lâm Sỹ Diên sững sờ, sự phỏng đoán của các bà bác đã có được nghiệm chứng vô tình! Tình hình khi đó rất hỗn loạn, khoa nhi khi đó vừa xảy ra sự cố chữa trị, khi tiến hành phẫu thuật cho một đứa trẻ, vì bác sĩ thực tập không đủ kinh nghiệm đã xảy ra sai sót, đã giám định sai nhóm máu của đứa bé, dẫn đến việc đứa bé đã tử vong sau khi được truyền máu. Người thân đứa bé đến làm ầm lên mãi không thôi, suýt nữa thì Lâm Sỹ Diên bị chặn không ra khỏi được phòng làm việc.
Khi có kết quả giám định nhóm máu của Lâm Hy, ông đang dự cuộc họp khẩn cấp, kết quả vừa ra khỏi phòng họp, Lâm Sỹ Diên nhìn thấy kết quả giám định nhóm máu của Lâm Nhiên mà như bị giáng một gậy vào đầu, nhưng vì để cứu con, lại trước mặt bao nhiêu bác sĩ y tá như vậy, ông vẫn còn khá bình tĩnh. Thế nhưng, vừa về đến nhà ông đã nổi điên lên, sau khi kết hôn ông chưa bao giờ nói nặng lời, thế mà giờ đây ông gào vào mặt Lưu Yến: “Không ngờ em lại đối xử với tôi như vậy, tại sao em có thể tàn nhẫn với tôi như vậy cơ chứ? Em định giải thích với tôi thế nào đây, nói mau, em giải thích thế nào với tôi?”
Khi còn ở bệnh viện, Lưu Yến đã liệu trước được phản ứng của Lâm Sỹ Diên, bất kể Lâm Sỹ Diên có nổi cơn điên lên như thế nào thì trước sau bà vẫn không hé răng nửa lời. Đêm hôm đó, bà thu dọn hành lý rời khỏi căn biệt thự nhà họ Lâm, đến ở căn nhà cũ trên phố Thúy Hà. Ngay đến cả đơn xin ly hôn bà cũng đã viết sẵn, chỉ đợi Lâm Sỹ Diên đến là đưa cho ông ký. Bà không buồn bã gì lắm, ngược lại có vẻ như được giải thoát, cuối cùng thì cũng không cần phải sống trong nỗi sợ hãi và những lời nói dối nữa, cho dù có bi thương nhưng bà vẫn cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Nhưng Lâm Sỹ Diên là người được giáo dục tốt, sau khi bình tĩnh trở lại ông thấy ly hôn cũng không giải quyết được vấn đề gì, liền đi tìm Lưu Yến nói chuyện rõ ràng thành thật, cho dù không thể quay lại với nhau nhưng ít nhất ông cũng phải biết chân tướng sự việc. Nào ngờ, Lưu Yến nhất quyết không chịu nói bố đẻ của Lâm Hy là ai, ly hôn cũng được, nhưng bà không chịu nói ra tên của người đàn ông đó.
“Cứ coi như là ly hôn đi, cứ coi như tôi đã thua đi, thì em cũng nên để tôi thua một cách rõ ràng chứ.” Lâm Sỹ Diên bình tĩnh, trở lại với vẻ ôn hòa thường ngày. Bởi ông nghĩ, một giai nhân tuyệt mĩ như Lưu Yến mà không được cánh đàn ông ái mộ mới là chuyện lạ, chuyện đã xảy ra rồi, ông cũng đành chấp nhận. Nhưng ông vẫn muốn biết, ít nhất cũng phải biết đối phương là ai, nếu không thì đúng là còn oan hơn cả Đậu Nga.
“Chỉ một cái tên thôi, khó khăn đến thế sao? Tôi đã hi sinh vì em nhiều như vậy mà ngay đến một cái tên cũng không được biết sao?” Quả thực Lâm Sỹ Diên không hiểu nổi tại sao Lưu Yến phải cật lực che giấu cho người đàn ông đó đến vậy, đây là nguyên nhân thực sự khiến ông đau buồn, ngay đến một cái tên cũng không được biết, ông cảm thấy mình thua mà thật mất mặt.
“Em không nói cho anh biết là vì em có lý do của em, xin thứ lỗi cho em, thực sự em không cố ý giấu anh. Em cũng rất xin lỗi vì đã làm tổn thương anh, không phải là em chưa bao giờ cố gắng, nhưng em không từ bỏ được, lại càng không thể đón nhận. Nếu cái chết có thể bù đắp được tất cả, thì ngay bây giờ em cũng có thể chết trước mặt anh.” Trước sự nài nỉ của Lâm Sỹ Diên, Lưu Yến cũng chỉ nói được mấy lời như thế.
“Yến, em biết rõ là anh sẽ không yêu cầu em điều gì, ngoài tên của anh ta, anh còn có thể đòi hỏi ở em điều gì cơ chứ?” Đối mặt với sự lạnh nhạt và im lặng của Lưu Yến, Lâm Sỹ Diên thực sự bị đả kích lớn.
Lúc ông trở về nhà thì đã thấy Lâm Duy đang đợi mình trong phòng khách, Sau khi Lưu Yến dọn đi, nhiệm vụ trông coi hai đứa trẻ lại rơi vào tay Phùng Tương Bình. Bọn trẻ giờ đều ở nhà bác, nghe nói chơi đùa rất vui vẻ, người lớn đã xảy ra chuyện gì, chúng không hề hay biết một chút nào.
Thấy em trai về, Lâm Duy hỏi thẳng Lâm Sỹ Diên: “Em định thế nào?”
Lâm Sỹ Diên mệt mỏi dựa người trên sô pha, lắc đầu: “Anh, em chẳng biết làm thế nào cả. Anh nói cho em biết em phải làm thế nào đây? Xảy ra chuyện như thế này, em không biết mình phải sống tiếp thế nào nữa.”
Lâm Duy đang hút thuốc, khuôn mặt ông lẩn quất trong làn khói, không nhìn rõ được thái độ ra làm sao, chỉ nghe ông nói, “Ý kiến của anh là, nếu muốn từ bỏ thì hãy dứt khoát, tránh để hai bên càng phải chịu tổn thương nặng nề hơn. Còn nếu muốn cứu vãn thi hãy tỏ rõ thành ý... Tình yêu không có gì sai cả, cô ấy không yêu em, đó không phải là lỗi của cô ấy, cái sai ở đầy là tình yêu của hai người không gặp được nhau, mà lại đi ngược nhau...”
“Em yêu cô ấy! Có ông trời chứng giám, em yêu cô ấy biết nhường nào! Vì vậy em mới đau khổ thế này, em đau khổ không chỉ bởi vì cô ấy phản bộì em, mà còn là vì ngay cả em thua ai em cũng không biết, chưa bao giờ em cảm thấy mình thất bại đến thế này! Chưa bao giờ!”
“Nếu đã thua rồi thì cứ để thua đi, nhiều khi buông tay cũng l