Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trường Mộng Lưu Ngân

Trường Mộng Lưu Ngân

Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342721

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2721 lượt.

à một cách yêu.”
“Anh muốn em buông tay?” Lâm Sỹ Diên nghe vậy bỗng tức giận, “Em đã hi sinh nhiều như vậy mà anh bảo em buông tay sao? Em mà buông tay thì có nghĩa là em tác thành cho cô ấy và người đàn ông đó à? Không, tuyệt đối không bao giờ có chuyện đó! Cho dù đó là sai trái thì cũng phải sai cho đến cùng, cứ coi như là trả thù đi, em muốn họ mãi mãi không bao giờ có thể bên nhau được!”
Lâm Sỹ Diên giận dữ nói, môi trắng bệch, toàn thân run lên vì quá kích động. Lâm Duy sững sờ nhìn em trai, thái độ rất phức tạp, “Em sẽ chỉ kéo bản thân mình vào chỗ chết mà thôi...”
“Không sao, chết đi, em chết rồi thì cô ấy cũng không sống được.”
“Đây không phải là phong cách của em.”
“Vậy em phải như thế nào mới đúng là phong cách của em?” Mắt Lâm Sỹ Diên đỏ ngầu, hỏi lại Lâm Duy, “Cứ tự nhiên phóng khoáng như xưa sao? Em không làm được! Nói thật, em cũng muốn bớt một đường sống cho cô ấy, lấy nhau bao năm nay, em biết cô ấy vẫn luôn không vui vẻ gì. Nhưng cô ấy ác quá, đã phản bội em mà ngay cả tên của người ta cũng không nói cho em biết, cô ấy coi em là cái gì kia chứ? Nếu thái độ của cô ấy thành khẩn một chút thì có lẽ em cũng không hận như thế này, em xưa nay không phải là một người thích oán hận người khác.”
“Anh hiểu, yêu bao nhiêu thì hận bấy nhiêu.” Lâm Duy nhắm mắt lại, thở ra một hơi khói dài.
“Anh yên tâm, em sẽ không ngược đãi cô ấy đâu. Em sẽ đối xử tốt với cô ấy như ngày xưa, bao gồm cả Lâm Hy, em vẫn sẽ nuôi nó, vợ vẫn là vợ của em, con trai vẫn là con trai của em, nhưng...” Ông đổi giọng, ánh mắt trở nên sâu thẳm và lạnh ngắt, “Đây chỉ là em trả thù cô ấy, em biết người đàn ông đó chắc chắn ở xung quanh đây thôi, em sẽ không bao giờ cho họ bất cứ cơ hội nào, ngay cả đến khi Lưu Yến chết, cô ấy cũng phải chôn trong phần mộ nhà họ Lâm chúng ta. Cô ấy có là ma cũng chỉ có thể làm ma nhà họ Lâm! Còn về thằng bé, em sẽ nuôi nó trưởng thành, mãi mãi nó chỉ có một người bố là em thôi, cả đời này người đàn ông đó đừng nghĩ đến chuyện được nghe thằng bé gọi một tiếng bố. Kể ra tự nhiên lại có thêm một đứa con trai cũng không có gì là không tốt. Anh nói có phải không? Ha ha ha...”
Đêm đã khuya, tiếng cười sảng khoái của Lâm Sỹ Diên vang vọng trong phòng khách trống hoắc nghe lại càng lạnh lùng và cao ngạo hơn. Lâm Duy nhìn em trai, không biết sao mà bàn tay kẹp điếu thuốc của ông lại run lên.
“Em thật đáng sợ.” Lâm Duy run rẩy nói.
“Là cô ấy ép em!” Lâm Sỹ Diên lạnh lùng trả lời.
Hai ngày sau, Lâm Sỹ Diên đón Lưu Yến trở về nhà, không hề đề cập gì đến chuyện ly hôn, Lâm Hy cũng được ông đón về từ nhà Lâm Duy. Ông ôm thằng bé ngồi trên đầu gối mình, hỏi Lâm Hy ngay trước mặt Lưu Yến: “Con trai, ta có phải là bố của con không?”
“Vâng, đúng ạ, thưa bố.” Lâm Hy ngoan ngoãn gật đầu. Lâm Sỹ Diên xoa đầu con trai, lại hỏi: “Là người bố duy nhất của con phải không?”
“Đúng ạ!” Lâm Hy lại gật đầu.
“Tốt, tốt lắm, con trai ngoan, con mãi mãi là con trai của Lâm Sỹ Diên này!” Ông nói, ngoảnh đầu sang nhìn Lưu Yến đang ngồi sững sờ, mỉm cười nói, “Bà xã, em cũng vậy, em mãi mãi là vợ, là bà xã của anh, có đúng vậy không?”
“Sỹ Diên...”
“Em chỉ cần trả lời ‘Đúng’ hay là ‘Không đúng’.”
“... Đúng.” Lưu Yến nén tiếng khóc, mắt ngấn đầy lệ.
Lâm Sỹ Diên gật đầu hài lòng, tiếp tục cười: “Được rồi, có câu nói này của em là đủ rồi, cả gia đình chúng ta hãy sống cho thật tốt, mãi mãi không bao giờ cãi nhau nữa, chúng ta phải hạnh phúc hơn bất ki ai, đừng hòng ai cướp đi em và con trai khỏi tay tôi, ngay đến cả Thượng đế cùng không thể nào!”
Nói xong, bỗng nhiên ông thay đổi sắc mặt, lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt Lưu Yến, “Bắt đầu từ hôm nay, bất kể em đi đâu, gặp bất kì ai, đều phải thông qua sự đồng ý của tôi, bao gồm cả thư từ, tôi sẽ sắp xếp người nhận riêng, tôi phải xem trước thì em mới được xem. Nhưng em không được can thiệp vào cuộc sống của tôi, tôi làm gì đều không liên can gì đến em, tôi ở cùng ai em cũng không được hỏi nhiều, em nhất định phải chấp nhận, nếu không tôi sẽ làm em phải buồn... Không gặp được con trai em sẽ buồn chứ? Chắc chắn là sẽ buồn. Nếu tôi phát hiện em có bất cứ biểu hiện phản kháng nào, tôi sẽ đưa con trai đi, cả hai đứa đều đưa đi, mãi mãi em đừng có nghĩ đến chuyện gặp lại chúng, em có hiểu ý tôi không? Nếu em cho rằng đây là sự trừng phạt thì cứ coi như là thế đi, làm bất cứ việc gì đều phải trả giá, em nhất đinh phải trả giá cho những gì em đã làm, em không có tư cách mặc cả với tôi.”
Lưu Yến ôm mặt khóc gào thảm thiết.
Hiển nhiên Lâm Hy rất sợ hãi, cũng òa khóc theo. Lâm Sỹ Diên đặt thằng bé xuống một cách ghét bỏ, giận dữ nói: “Khóc cái gì mà khóc, khóc nữa là không cho mày ăn cơm nữa!”
Khi đó, Lâm Hy mới bốn tuổi, anh không biết đó là lần đầu tiên bố quát anh, cũng là lần cuối cùng bố ôm anh, từ đó trở đi, đừng nói đến ôm, ngay đến cả tiếng bố quát mình anh cũng thấy nó thật xa xỉ. Ngược lại, Lâm Nhiên được đặt lên vị trí hàng đầu của cả gia tộc, kể cả sau này bố nhận nuôi Sam đi chăng nữa, thì vị trí của Sam vẫ


Duck hunt