XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trường Mộng Lưu Ngân

Trường Mộng Lưu Ngân

Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342712

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2712 lượt.

hấy mặt ông, chỉ nghe thấy giọng ông hơi nghẹn ngào, “Con à, cuối cùng thì con cũng đã trở về! Cuối cùng thì ta đã chờ được con trở về rồi!”
Một tiếng “con” của bác khiến lòng Lâm Duy thấy chua xót biết nhường nào. Chính lúc đó, trong đầu anh nổi lên một ý nghĩ thật hoang đường, giá như bố là bác thì thật tốt biết bao! Bởi từ khi anh biết nhớ mọi thứ, Lâm Sỹ Diên chưa bao giờ gọi anh một tiếng “con”, ông luôn gọi con bằng tên, nhưng Lâm Nhiên thì lại luôn được bố gọi là “Nhiên nhi”, ngay cả Sam với thân phận là đứa con nuôi, Lâm Sỹ Diên cũng thường gọi anh một cách thân mật là “thằng ranh con”. Tất cả những điều này là thế nào?
Tối đến, ba anh em đến nhà bác ở tạm, bác biết Lâm Hy từ bỏ lý tưởng của mình và chuyển sang học ngành Y, ông vô cùng kinh ngạc, hỏi liền mấy câu vì sao, Lâm Hy cười nhạt, chỉ nói: “Đó là sự chọn lựa của bản thân cháu.” Nhưng nghe thế bác lại lắc đầu: “Không, đây chắc chắn không phải là lựa chọn của cháu, mà là ý kiến của bố cháu, có phải không?”
Hình như bác đã tường tận mọi việc rồi.
Lâm Hy không lên tiếng, Lâm Nhiên ngồi bên cạnh thấy vậy đỡ lời cho em trai: “Đúng vậy, là bố cháu bắt em ấy phải thay đổi chí hướng. Cháu cũng thấy tiếc cho Lâm Hy, cũng đã khuyên em ấy rồi, nhưng em ấy không chịu nghe.”
“Lâm Hy, là như vậy thật sao?” Bác ân cần hỏi.
“Mọi người đừng nói nữa!” Lâm Hy đang ngồi trên ghế bỗng dứng phắt dậy, tâm trạng như bị kích động, xua tay hét lên, “Là lựa chọn của cháu! Là lựa chọn của cháu! Ai bảo bố không thích cháu, ai bảo cháu không tài hoa bằng anh cả và anh hai? Sự lựa chọn của cháu chính là không được lựa chọn, tại sao mọi người cứ nhất thiết phải chọc vào vết thương của cháu chứ? Cháu vô dụng, mặc cho người ta sắp đặt như thế đấy! Sự tồn tại của cháu là thừa thãi, cháu làm gì cũng không quan trọng, dù sao thì cũng chẳng có ai bận tâm cháu làm gì cả...”
“Lâm Hy!” Lâm Nhiên nắm tay giữ em trai, “Em bĩnh tĩnh một chút, anh và bác không có ý gì cả...”
“Không khiến các người phải lo! Tôi có làm gì cũng không khiến các người phải lo!” Lâm Hy vô cùng kích động, thân hình yếu ớt của anh đang run lên mạnh mẽ, mắt đã mọng đầy nước. Ngay đến cả một người trời không sợ đất không sợ như Sam cũng thấy bất ngờ, mắt trừng trừng nhìn đứa em trai xưa nay vốn rất hiểu chuyện và luôn theo phép tắc, không biết phải phản ứng thế nào.
Lâm Duy đứng dậy, vẻ mặt vô cùng đau khổ, đôi mắt phía sau cặp kính cũng đỏ hoe, run rẩy bước đến đỡ Lâm Hy: “Con à, con đừng như vậy, đây không phải là lỗi của con, không phải lỗi của con...”
Lâm Hy hất tay ông ra, xông ra khỏi phòng chạy thẳng lên tầng. Khi đó căn nhà Lâm Duy ở cũng là một căn nhà riêng biệt, phòng của Lâm Hy được xếp ở trên tầng.
Nhưng chỉ qua một đêm, hôm sau Lâm Hy đã bước ra khỏi phòng với trạng thái bình thường như xưa, xua tay nói mình không sao. Khuôn mặt trẻ trung của anh vẫn ánh lên hào quang của tuổi thanh xuân, không có một chút gì khác biệt, ngay đến nụ cười mỉm cũng nhẹ nhàng như gió xuân. Nhưng Lâm Nhiên vẫn cảm thấy chút gì đó khác lạ trong cậu em, còn khác lạ ở chỗ nào thì bản thân anh cũng không nói rõ được, chỉ là thấy ánh mắt của Lâm Hy chỉ sau một đêm mà đã trở nên sâu thẳm đi bao nhiêu, dường như từ đó không ai còn có thể hiểu được ánh mắt của anh, thấy được đáy lòng anh nữa.
Bác Lâm Duy cũng thấy thế nhưng chẳng thể nói ra được lời nào. Trông ông có vẻ rất đau lòng. Sau này ông thường xuyên tâm sự với Lâm Hy, hễ có thời gian rảnh là lại đưa anh đi dạo, ông chẳng đưa ai đi cùng cả, chỉ đưa mỗi Lâm Hy. “Những gì bố cháu nợ cháu, ta sẽ thay ông ấy trả lại,” Có lần Lâm Duy bỗng nhiên nói một câu vậy.
“Tại sao ạ?” Lâm Hy ngạc nhiên hỏi lại bác.
“Bởi vì... Ha ha, bởi vì ta quý cháu, cháu làm việc gì cũng rất tận tâm.” Lâm Duy cười nói.
Lâm Hy không tỏ rõ ý kiến đúng sai, cũng chẳng suy nghĩ quá nhiều làm gì. Anh đã không còn mơ tưởng gì về tình thân từ lâu rồi, sự lạnh nhạt của bố đã “đồng hóa” bản thân anh trở thành một người có dã tâm hệt như vậy. Điều này, Lâm Sỹ Diên tuyệt đối không hề nghĩ đến. Cái “dã tâm” của Lâm Hy khiến mọi người không ai ngờ tới chính vào năm anh mười tám tuổi.
Nguyên nhân của chuyện này là bắt nguồn từ chuyện Sam đánh lộn với người ta, người đó chính là Diệp Quán Thanh. Sam kéo theo Lâm Hy và Thư Khang đến giúp một tay, kết quả là gây ra họa lớn, trong lúc xung đột, Quán Thanh đã bị một nhát dao đâm trúng vào tim, tử vong ngay trên đường đưa đến bệnh viện... Sam, Lâm Hy, Thư Khang và cả một đám thanh niên hư hỏng bị cảnh sát khống chế ngay lập tức và bị nhốt vào trong trại tạm giam, cảnh sát cho biết Diệp Quán Thanh đã chết, tất cả gào khóc thảm thiết, chỉ trừ có Lâm Hy.
Cả đời này Lâm Hy vẫn nhớ tinh cảnh lúc đó, trong căn phòng tạm giam u ám, anh đờ đẫn nhìn bức tường trắng xám, anh không nghĩ mình muốn khóc, điều anh nghĩ tới là, lần này bố đã “coi trọng” mình chưa?
Bởi vì, nhát dao đó chính là do tay anh đâm.
Trong Học viện Y, bất kể là anh học nội khoa hay ngoại khoa cũng đều có môn Giải phẫu. Lần nào Lâm Hy h