Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342720
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2720 lượt.
c nói: “Tất cả mọi chuyện này cũng chỉ là vì dòng máu đang chảy trong người nó không phải là máu của chú, có đúng không? Nhưng mà Sỹ Diên, huyết thống đương nhiên là quan trọng, nhưng cần có tình cảm gắn bó duy trì, chú chưa bao giờ cho nó tình yêu của một người cha, thì cái huyết thống đó của chú đã làm sao chứ? Huống hồ nó là đứa con mà Lưu Yến mang thai mười tháng mới sinh ra được, nếu nó có làm sao thì chú và Lưu Yến cũng chẳng còn gì, cái gia đình nhỏ của hai người cũng hết luôn. Chú hiểu ý tôi chứ?”
Lâm Sỹ Diên lùi lại vài bước, ngồi phịch xuống sô pha, rơi vào im lặng.
Ngoài cửa số chớp giật sấm rền, chiếu vào căn phòng sáng trưng.
“Nhưng nếu em... nếu em cứu nó, thì nhất định phải bỏ Sam, anh nói xem làm sao em đành lòng được? Năm đó mẹ thằng bé chết trên giường đẻ cũng là vì em, còn cả bố thằng bé nữa, cũng là hồi tiếp theo của bi kịch này cả. Bao năm qua em làm hết sức mình để bù đắp lại tình yêu thương hơn cho nó, cũng chính là vì muốn phần nào vơi bớt dằn vặt day dứt trong lòng. Nếu thằng bé thực sự phải đền mạng thì nửa cuộc đời còn lại em biết sống thế nào cho yên đây? Rồi sau này xuống nơi chín suối, em biết phải giải thích với bố mẹ thằng bé thế nào đây?” Lâm Sỹ Diên ôm đầu đau khổ và mệt mỏi vô cùng, “Nếu anh là em, hẳn anh phải biết em khó xử thế nào, em chưa hề biết rằng làm người lại khó khăn đến vậy, em không muốn đứa nào phải đền mạng cả...”
“Thật sự là thế sao? Bao gồm cả Lâm Hy?”
“Anh đang nói gì vậy chứ? Nó có thế nào đi nữa thì cũng là người nhà họ Lâm, mặc dù em không thể cho nó nhiều tình yêu thương hơn nữa, nhưng trong lòng... thực ra em vẫn luôn thử cố gắng tiếp nhận nó. Thằng bé này có nhiều điểm rất giống em hồi còn trẻ, em muốn đối xử tốt với nó nhưng vẫn nghĩ đến chuyện huyết thống, thế nên mãi không giải thoát được cho mình...”
“Nếu chú không thích nó thì giao nó cho tôi, để nó làm con trai tôi! Tuyệt đối tôi sẽ không bao giờ đối xử với nó như chú, bắt nó phải từ bỏ lí tưởng của mình, bắt nó phải đi theo con đường mà nó không mong muốn như thế đâu!”
Lời nói vừa dứt, bản thân Lâm Duy cũng giật mình. Lâm Sỹ Diên cũng hết sức ngạc nhiên, ngẩng đầu lên nhìn anh mãi hồi lâu, “Anh quý Lâm Hy?”
“Tôi... tôi chỉ thấy rất thương thằng bé. Những gì nó gặp phải rất giống tôi năm đó, cũng đều là con trai nhà họ Lâm mà từ bé, chú thì luôn được coi trọng hơn tôi, chẳng phải vậy sao?”
“Những chuyện đã qua rồi anh còn nhắc lại làm gì nữa.” Lâm Sỹ Diên né tránh chủ đề.
“Đúng là không cần thiết phải nhắc lại làm gì, nhưng sự lạnh nhạt của bố đối với tôi thực sự đã để lại một vết sẹo mà cả đời này tôi không thể nào xóa đi được, vì vậy nhìn thấy Lâm Hy tôi luôn cảm thấy rất đau lòng, thấy xúc động lây...”
“Vậy nên ý của anh là, em nhất định phải bảo vệ thằng bé?’
“Tôi không nói như vậy.”
“Ý của anh là thế đấy!”
“Nhưng chúng đều là con trai chú, quyền quyết định rốt cuộc vẫn nằm trong tay chú, chẳng phải vậy sao?” Lâm Duy quả không hổ danh là một luật sư, ông nói gì cũng luôn mang áp lực đến cho người ta.
Lâm Sỹ Diên nhìn thẳng mắt ông anh trai, dường như hiểu ra một điều gì mới mẻ từ ông. Xưa nay không bao giờ ông nhắc đến chuyện cũ, nhưng lần này vì Lâm Hy không ngờ ông lại trực tiếp nói rõ ràng ra, điều này khiến Lâm Sỹ Diên thực sự rất bất ngờ. Trong ấn tượng của ông, Lâm Duy luôn là một người kín kẽ, sâu lắng, luôn điềm đạm với tất cả mọi chuyện. Từ nhỏ ông bố Lâm Bá Hàn đã vô cùng yêu chiều Lâm Sỹ Diên, so với Lâm Duy mà nói thì quả đúng là có thờ ơ hơn rất nhiều, nhưng trông Lâm Duy thì lại có vẻ không bận tâm gì đến chuyện đó cả. Ngay cả lúc bố lâm chung, phần lớn tài sản đều giao lại cho Lâm Sỹ Diên, Lâm Duy cũng không oán thán nửa lời. Hóa ra, đó chỉ là vẻ ngoài thế thôi, trong lòng ông không phải thực sự không có cảm giác gì. Con người tại sao luôn phải có cái tính hai mặt ấy cơ chứ?
Thực ra, hồi nhỏ Lâm Sỹ Diên rất sùng bái anh trai cả. Cá tính Lâm Duy rất mạnh, cũng rất độc lập, chưa bao giờ ỷ lại vào thế lực của gia tộc trong bất kỳ hoàn cảnh nào, việc ông trở thành luật sư nổi tiếng khắp Giang Nam đều là kết quả từ sự nỗ lực của chính bản thân ông. Lâm Sỹ Diên thừa nhận, chưa bao giờ ông thực sự hiểu rõ anh trai mình, trong lòng luôn vô cùng kính trọng ông, dành cho ông tình cảm vô cùng thân thiết. Nhưng mãi đến giờ ông mới hiểu, thực ra ông cũng có phần sợ Lâm Duy. Lâm Sỹ Diên biết rõ, nếu lần này ông từ bỏ Lâm Hy thật thì nhất định Lâm Duy sẽ quay lưng lại với ông.
“Vậy, anh nói xem phải làm sao đây, người chết là vì Lâm Hy đâm...” Cuối cùng thì Lâm Sỹ Diên cũng thỏa hiệp, ông bất lực thả người xuống ghế, cách tốt nhất là buông tay, giao cho Lâm Duy xử lý.
Điều Lâm Duy chờ đợi chính là câu nói này, ông nói, lòng như đã có dự định sẵn từ trước: “Nếu nghe tôi, cả hai đứa sẽ chẳng sao cả...”
Hai ngày sau, Lâm Hy được thả ra, cả Thư Khang, con trai của nhà họ Thư cũng được thả ra. Bởi tất cả những nhân chứng có mặt đều chứng minh Sam là người gây ra vụ ẩu đả, con dao kia cũng là do anh mang đến, đúng là anh