XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trường Mộng Lưu Ngân

Trường Mộng Lưu Ngân

Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342677

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2677 lượt.

ười nhà họ Lâm tôi chỉ tôn trọng mỗi mình anh ta, bởi anh ta không giả tạo. Nghe nói lần giám định này, sống chết thế nào anh ta cũng không chịu thừa nhận mình từng có tiền sử bệnh tâm thần, còn đòi nhóm chuyên gia trả lại sự trong sạch cho anh ta, anh nói xem có tên ngốc nào như thế không? Một khi đã xác định là anh ta không có tiền sử bệnh tâm thần, thì chẳng phải là chứng minh năm đó anh ta ngụy trang bệnh nhân tâm thần sao?”
“Anh ta nói như vậy thật sao?”
“Đúng vậy, anh ta nói với nhóm chuyên gia vậy đấy. Nhưng lời anh ta nói không thể trực tiếp lấy làm chứng cứ được, bởi người điên không bao giờ nói mình điên cả, phải căn cứ vào cử chỉ và tư duy của anh ta rồi phân tích, kết luận, chứng minh từ góc độ y học. Hồ sơ bệnh án mà tòa án thu thập được vốn không hề có kẽ hở nào, nhà họ Lâm sẽ không để chúng ta tìm được kẽ hở nào trong đó đâu, cho dù bây giờ Lâm Sỹ Diên tự thú, nhưng những người khác không chịu thừa nhận thì cũng chẳng có cách nào khác, nhất định phải có chứng cứ xác thực...”
“Bao giờ thì có kết quả giám định?”
“Có lẽ phải một thời gian nữa.”
Diệp Quán Ngữ đang định nói gì, bên ngoài chợt có tiếng Lữ tổng quản khẽ gõ cửa: “Chủ tịch, tôi có thể vào được không?” Giọng nói có vẻ gấp gáp. “Vào đi.” Diệp Quán Ngữ đáp. Lữ tổng quản đẩy cửa vào, cầm một túi tài liệu, trực tiếp đặt trước mặt Diệp Quán Ngữ: “Vừa được gửi đến, có manh mối về thân thế của ngài rồi.”
“Cái gì?” Diệp Quán Ngữ nhất thời chưa phản ứng kịp.
“Tôi nói là, có tung tích về người mẹ đẻ của ngài rồi.” Lữ tổng quản đáp.






Đoạn tuyệt
Mấy ngày liền, trước cửa tòa nhà Chấn Á, bao gồm cả bên ngoài căn nhà họ Lâm trên phố Tử Đằng đều tụ tập vô số phóng viên nhà báo. Lâm Sỹ Diên đi đầu thú, đẩy cả tập đoàn Lâm thị và nhà họ Lâm vào chỗ đầu sóng ngọn gió của dư luận, cổ phiếu của tập đoàn Chấn Á suốt mấy ngày liền sụt giá và đóng sàn. Viện kiểm sát cũng đã lập án điều tra, rất nhiều người hiện đang giữ chức và đã nghỉ hưu đều bị dính líu vào trong đó. Lâm Sỹ Diên trở thành nhân vật bị cả ngàn người chỉ trích, bị cả gia tộc chửi, bị cổ đông chửi, bị giới truyền thông chửi, bị dân chúng chửi, lại càng bị vợ chửi, bị con trai chửi... Có điều khi ông quyết định đi bước này, ông đã chuẩn bị sẵn tâm thế là sẽ bị mắng chửi rồi. Theo lẽ thường thì sau khi tự thú, ông sẽ bị cơ quan công an tạm giữ và điều tra, nhưng xét về tuổi ông đã cao, hơn nữa vụ án đã qua hơn mười năm rồi, phạm vi liên quan rộng lớn, tình hình vụ án phức tạp, cơ quan công an tạm thời chưa tạm giữ ông, nhưng cũng đã ghi chép kĩ càng lời khai của ông, đồng thời hạn chế ông đi lại, sãn sàng tiếp nhân sự điều tra của cơ quan tư pháp bất cứ lúc nào. Đợi đến sau khi vụ án được giao cho tòa án mới tiến hành công khai thẩm tra xử lý. Vậy nên Lâm Sỹ Diên tạm thời phải về nhà, để tránh khỏi sự quấy nhiễu của dư luận, ông chuyển đến một căn nhà riêng trong Đồng Thành. Chuyện công ty ông cũng không lo liệu nữa, đều giao cho các cấp cao khác trong hội đồng quản trị quản lý.
Đương nhiên, Lâm Hy sẽ không ngồi đó mà chờ chết, ngay ngày hôm sau khi Lâm Sỹ Diên tự thú, anh đã ủy thác cho luật sư đăng tin trên “Vãn báo Ly Thành”, rằng anh và Lâm Sỹ Diên đả đoạn tuyệt quan hệ cha con.
Một tin vắn ngắn ngủi chỉ không quá mười con chữ, đã cắt đứt hoàn toàn chút tình thân cuối cùng giữa hai cha con, ân oán giữa hai cha con Lâm thị cũng từ đó chấn động cả Ly Thành, trở thành chủ đề bàn tán sôi nổi khắp đầu đường cuối ngõ. Lâm Hy đã đâm lao thì phải theo lao, ngay hôm thấy đăng tin trên báo lại mở một cuộc họp báo, tuyên bố rút khỏi hội đồng quản trị Lâm thị, đồng thời từ bỏ chức vụ Tổng giám đốc tập đoàn Chấn Á và Phó viện trưởng bệnh viện Nhân Ái.
Sau đó, anh lại lấy danh nghĩa cá nhân tuyên bố sắp thành lập một công ty quản lý đầu tư, vốn đầu tư lên tới hàng chục triệu đô-la, toàn bộ đều là vốn cá nhân. Điều này khiến tất cả mọi người trong tập đoàn Chấn Á vô cùng ngạc nhiên, mặc dù Lâm Hy đảm nhiệm chức vụ Tổng giám đốc tập đoàn và Phó viện trưởng viện Nhân Ái đã nhiều năm nhưng anh không có bao nhiêu vốn có thể chi phối, những khoản chi vượt quá năm trăm ngàn đều phải thông qua chủ tịch hội đồng quản trị ký tên, bỗng nhiên lại rời khỏi hội đồng quản trị, lấy đâu ra nhiều tiền thế mà mở công ty được?
Lưu Yến ngước mắt lên nhìn ông, nước mắt đầm đìa mặt mũi: “...Cùng đến chỗ chết?
Lâm Sỹ Diên nhìn bà: “Nếu không thì biết làm sao nữa?”
***
Một tháng sau.
Dinh thự Thanh Thủy Đường giữa mùa hè đầy bóng râm mát mẻ, cây xanh che nắng che trời chặn đứng hơi nóng của thành phố, những dãy tường cao cao, mái nhà cong cong tinh tế, cánh cửa son khuyên đồng sơn bong tróc từng mảng, trong ánh chiều loang lổ, tất cả đang ngâm nga bài ca của năm tháng, gần vậy thôi nhưng cứ như thể mấy chục năm trôi qua mà như chỉ trong nháy mắt.
Lâm Hy đã đến mấy lần rồi, mỗi lần đến đều có cảm giác như đã từng quen biết, cảm thấy rất quen thuộc, có phải trước kia đã từng đến