Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trường Mộng Lưu Ngân

Trường Mộng Lưu Ngân

Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342672

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2672 lượt.

ữa cả, tất cả mọi chuyên trong công ty đều đổ lên đầu anh.” Anh nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc của mình, trong chớp mắt đã trở lại bộ dạng ban đầu của mình, “Em hãy chú ý giữ gìn, có chỗ nào không khỏe lập tức gọi điện thoại cho anh, đừng quên chồng em là một bác sĩ đấy.”
Vừa dứt lời, hình như lại cảm thấy không thỏa cho lắm, anh đã không còn là “chồng” của cô nữa rồi. Để che giấu đi vẻ khó xử, anh khom người xuống vờ xoa bụng cô: “Con trai ngoan, ngoan ngoãn nghe lời mẹ nhé, mau mau lớn lên, bố sẽ đích thân đón con đến với thế giới tươi sáng này...”
Uyển Thanh phì cười: “Sao mà anh biết là con trai được?”
Lâm Hy cũng cười: “Không hề gì, là con gái cũng được chứ sao, nhất định sẽ xinh đẹp như em.” Trong lúc nói, anh đã bước ra đến sân, thở dài một hơi, “Uyển Thanh, có lẽ anh không phải là một người chồng tốt, nhưng chắc chắn anh sẽ làm một người bố tốt, anh sẽ bù đắp cho con chúng ta gấp trăm gấp ngàn lần tình yêu của một người cha mà anh đã thiếu thốn, giống như em đã nói...” Anh nhìn cô, đáy mắt lộ ra nỗi đau sâu thẳm, “Chúng ta sẽ để con từ nhỏ đã biết thế nào là yêu, biết tiếp nhận tình yêu, học cách yêu, Uyển Thanh, chính vì câu nói này đã khiến anh cảm thấy anh thật không uổng công khi quen biết em...”
“Lâm Hy!” Văn Uyển Thanh gọi tên anh, khóc lên thành tiếng.
Lâm Hy xoa đầu cô, quay người rồi bước nhanh qua bụi hoa trong sân, đi ra phía cổng.
Uyển Thanh đuổi theo, bỗng nhiên hỏi một câu: “Anh có yêu em không?”
Lâm Hy sững người, ngạc nhiên ngoảnh lại nhìn cô. Cô cũng thấy giật mình vì câu hỏi của mình, nhưng trong mắt vẫn lấp một vẻ kiên định: “Lâm Hy, em luôn muốn hỏi anh, anh đã từng yêu em chưa? Cho dù chỉ là...”
“Thật là trẻ con quá đi, mau vào nhà đi, bên ngoài nóng lắm.” Lâm Hy như không nghe thấy cô nói gì cả, chỉ cười, dưới nắng chiều loang lổ, nụ cười đó trông lại như lờ mờ không rõ.
Mãi đến khi anh bước lên chiếc xe dừng ở cổng, chiếc xe mất hút trong con đường ngập bóng cây, cô vẫn không nhúc nhích một bước. Cô bật cười tự giễu mình, thật vô sỉ, suy nghĩ viễn vông, anh ấy chỉ đến có vài lần mà đã tưởng rằng anh ấy yêu cô sao, anh ấy đến chẳng qua là vì đứa bé trong bụng cô mà thôi... Đã bao nhiêu tuổi rồi, nghĩ cái gì cũng toàn chỉ là đơn phương mà thôi, nếu không thì làm sao mà ngay cả anh cũng bảo cô tính trẻ con chứ.
Lâm Hy ngồi chỉn chu trong xe, mặt không chút biểu cảm.
“Anh có yêu em không?” Tiếng cô văng vẳng bên tai.
Anh nhìn ra ngoài cửa xe, cảnh toàn thành phố xuyên qua ánh nắng mặt trời màu vàng như thể thời gian đang trôi, nếu thời gian có thể trôi ngược lại, anh vẫn là một thiếu niên áo trắng tinh, đôi mắt trong sáng ấy, anh sẽ trả lời thế nào? Anh không dám nghĩ, chỉ sợ nghĩ rồi lại càng thêm khổ tâm.
Lúc này, trong lòng anh chỉ có thể thầm nói: Xin lỗi, anh không có tình yêu...
Mấy ngày nay, Ngọa hổ sơn trang rất bận bịu.
Sau khi xuất viện, Thư Mạn dọn thẳng đến sơn trang ở với tư cách là bạn gái của Đỗ Trường Phong.
Thư Bá Tiêu không ngăn cản, bởi Lâm Sỹ Diên đã gọi điện trước với ông: “Để hai đứa nó đến với nhau đi, số phận đã an bài rồi, quá khứ hai gia đình chúng ta có những ân oán gì thì cũng đã qua rồi, bây giờ chẳng cầu mong gì cả, chỉ cầu mong bọn trẻ bình an khỏe mạnh là tốt rồi.” Thư Khang cũng tán thành để Thư Mạn chuyển đến ở sơn trang, nói là bên đó yên tĩnh, không khí trong lành, có lợi cho việc phục hồi sức khỏe của Thư Mạn.
Những ngày đó, Đỗ Trường Phong hễ không có việc gì là lại đưa Thư Mạn đi dạo trong vườn trúc sau nhà, những lúc có gió còn đưa Thư Mạn đến khu đồng hoang phía ngoài rừng phong thả diều. Anh đúng là một gã chưa hết tính trẻ con, rất nhiều chuyện thế tục anh đều chẳng quan tâm, thế giới của anh ngoài âm nhạc ra thì chẳng có thứ gì khác. Nhưng ngoài chơi đàn ra anh còn biết chơi rất nhiều thứ, ví dụ như làm diều, điều này khiến Thư Mạn rất bất ngờ.
Thực ra, hậu viện phía sau sơn trang cất giữ rất nhiều diều, đủ các thể loại, treo đầy cả một gian phòng, lúc đầu Thư Mạn còn tưởng là anh thích sưu tập, sau đó mới biết tất cả đều là anh tự làm ra cả. Chuồn chuồn, bươm bướm, diều hâu, Tôn Ngộ Không mặt khỉ, Lâm Xung, Trương Phi trong Thủy Hử, Gia Cát Lượng, Quan Công trong Tam Quốc,... không biết bao nhiêu hình động vật và nhân vật đều được anh làm thành diều, vẽ tỉ mỉ, tranh thủy mặc, cắt giấy, điêu khắc, tất cả đều được anh biến hóa vào việc làm diều, về lĩnh vực này thì phải nói anh thực sự là một thiên tài!
“Sao anh lại thích làm diều?” Thư Mạn rất tò mò, ai chả biết làm diều là một công việc đòi hỏi tính tỉ mỉ, một người luôn luộm thuộm cẩu thả như anh lại có thể bình tĩnh ngồi lại tỉ mẩn cách điệu những hình tượng hoa, chim, sâu bọ, cá, nhân vật kia chứ?
Đỗ Trường Phong cười, anh có một cái trán sáng bóng đặc trưng, trong mắt ánh lên một chùm nắng ấm áp như mặt trời mùa đông: “Cứ bị nhốt ở đây nên lúc nào cũng muốn được tự bay đi.”
Không ngờ anh vừa cười vừa nói được câu ấy.
Không cần hỏi thêm gì nữa, cô đã hiểu.
Đêm đó, buổi tối đầu tiên khi cô