Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342663
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2663 lượt.
chuyển đến Ngọa hổ sơn trang, Đỗ Trường Phong kể chuyện cho Thư Mạn nghe, hai người nằm trên sô pha trong phòng sách, trà xanh thơm ngát, còn có cả bánh táo chua ngọt bà La làm rất vừa miệng, đêm dù dài nhưng lại ung dung thanh nhàn như không phải dưới nhân gian.
Thư Mạn chỉ một bức tranh thủy mặc vẽ hình nhân vật kinh kịch treo trên tường, hỏi anh: “Đó là gì vậy, sao cô gái kia lại vung kiếm?”
“Bá Vương Biệt Cơ.” Đỗ Trường Phong đặt đầu cô gối lên mình, vuốt mớ tóc mái lòa xòa trên trán cô, “Em đã từng xem vở kịch này bao giờ chưa?” Thư Mạn lắc đầu, “Em không hiểu kinh kịch, nhưng bố em thích.”
“Anh cũng thích, anh còn biết hát nữa cơ.”
“Thật á?”
Thư Mạn như bị kích động ngồi bật dậy, nhìn anh như nhìn người ngoài hành tinh.
“Làm gì mà ngạc nhiên thế? Mặc dù anh đã từng bị nhốt năm năm trong viện tâm thần, nhưng trong viện quả đúng là tàng long ngọa hổ đấy! Bức tranh thủy mặc này anh học từ một bác, ông ấy điên hơn ba mươi năm nhưng lại đúng là một cây cọ xuất sắc; còn cả làm diều, hát kinh kịch, nặn tò he, điêu khắc, vân vân, toàn là thứ anh học từ những người điên cả đấy. Có thể nói là, mười ba phép võ nghệ, anh không được tinh thông tất cả nhưng ít nhất cũng được tám chín mười loại.”
Anh nói rồi lại kéo cô nằm xuống. Thư Mạn không chịu, lại ngồi dậy, ngạc nhiên nhìn anh, “Chú ơi, chú biết tất cả mọi thứ thật ạ?”
Anh cười, nét buồn thương trong đáy mắt chợt dâng lên: “Không thì sao nào? Suốt một thời gian dài bị nhốt trong này, cũng phải có thứ gì đó để đốt thời gian chứ, nếu không thì anh sẽ điên thật mất. Anh luôn cố gắng học hết cái này đến cái kia, chính là vì sợ một ngày nào đó anh hóa điên thật mất…”
Nói đến đây giọng anh bỗng nhiên đặc quánh lại, như thể socola tan chảy, bóng bóng, sền sệt, “Bây giờ, em ở bên anh, tốt nhất là em nên như một cái diều của anh ấy, dù thế nào cũng không được tự bay một mình nữa, hiểu không?” Nói vậy, hai tay anh nắm lấy vai cô, đôi mắt sâu thẳm ấy, như ngọn núi lửa đang cuồn cuộn phun trào nham thạch, dường như muốn thiêu đốt tất cả mọi thứ thành tro.
“Chú Sơn Mẫu!” Thư Mạn ra sức kéo mình khỏi cạm bẫy tình tứ, cố ý tỏ ra tức giận nói, “Em là con diều của anh? Vậy anh coi em là gì, đồ chơi hả?”
Đỗ Trường Phong véo má cô: “Thế thì em coi anh là đồ chơi đi vậy.”
Hôm sinh nhật Thư Mạn, Đỗ Trường Phong đã căn dặn là nhất thiết phải tổ chức thật long trọng. Thế nên mấy ngày trước đó sơn trang đã bận rộn hết cả lên, ông Lương hớn hở chạy trước chạy sau, chuẩn bị mọi thứ. Buổi sáng Thư Mạn dậy rất sớm, lúc tỉnh dậy bên gối trống không, đẩy cánh cửa sổ trong phòng ra lại thấy ngay Đỗ Trường Phong đang ngồi dưới gốc cây lựu, đầu cúi xuống, tay cầm một con dao, không biết là đang gọt đẽo cái gì, tinh thần rất tập trung, mê mải tỉ mẩn từng chút một.
Một cơn gió nhẹ thổi qua, ánh nắng vàng xuyên qua kẽ lá lựu, nhẹ nhàng trải xuống trên đầu và vai Đỗ Trường Phong, khoảnh khắc đó, Thư Mạn ngây người ra, lòng cũng lâng lâng, như thể trong hang động u tối bỗng nhiên có một ánh nắng sáng chói chiếu vào, thứ ánh sáng chưa bao giờ cô được nhìn thấy, cho dù là Lâm Nhiên cũng chưa bao giờ đem đến cho cô thứ ánh sáng ấy, cô ngửi thấy rõ ràng mùi thơm của tình yêu...
“Này, em làm gì mà nhìn anh ghê thế?” Đỗ Trường Phong ngẩng lên, phát hiện thấy Thư Mạn đang nhìn anh, cười híp mắt, hói, “Em sao mà ngơ ngơ ngẩn ngẩn ra thế, có phải là thấy anh rất đẹp trai không?”
“Còn anh, đang làm gì đấy?” Thư Mạn rướn người ra bệ cửa sổ hỏi anh.
“Đang làm diều.”
“Làm cho em à?”
“Đoán xem!”
“Diều gì đấy?”
“Không nói cho em biết vội, đến lúc đó em sẽ biết.”
“Em có thể học được không?”
“Không được, tay em nhỏ mịn như thế, bị xước chảy máu đấy.”
“Đừng coi em như kiểu liễu yếu đào tơ như thế, hồi nhỏ em dưới quê, việc nặng gì cùng đã từng làm rồi.”
“Bảo bối ạ, làm diều không phải là việc nặng gì cả.”
Thư Mạn thích cái dáng vẻ của anh thế này, bỏ đi tất cả những ưu lo và gánh nặng, anh như một đứa trẻ to xác, tâm tư vui vẻ ấm áp và hiền lành. Thư Mạn tự nhiên lại nhớ đến lời Vi Minh Luân từng nói với cô, cô hỏi anh: “Vi Minh Luân có đến không, anh ấy bảo sẽ đưa Tề Phi cùng đến.”
“Anh ta mà dám không đến à?” Đỗ Trường Phong hừ một tiếng.
“Anh đúng là, người ta giúp anh làm biết bao nhiêu việc thế, anh không thèm nói một câu cảm ơn, trường học là do hai người lập nên, thế mà anh chẳng làm việc gì cả...”
“Ai bảo anh ta chọn bạn không cẩn thận chứ.” Đỗ Trường Phong cười lớn.
“Anh còn biết là tôi chọn bạn không cẩn thận à?” Đúng lúc ấy Vi Minh Luân tới, nghe thấy câu ấy, nắm tay Tề Phi bước vào trong sân, “Hiếm thấy lương tâm anh phát hiện ra đấy.”
Đỗ Trường Phong cười khì khì.
Thư Mạn thì vui mừng hét lên: “Ôi, Vi Minh Luân, hai người đến rồi!” Nói rồi vội vàng chạy xuống nhà, Đỗ Trường Phong thấy thế cũng vội hét: “Em đi chậm thôi, vừa mới làm phẫu thuật xong!”
Lát sau, bốn người đã ngồi dưới gốc hải đường trong sân hóng gió.
Thư Mạn hỏi Vi Minh Luân: “Trường học bên đó thế nào?”