Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trường Mộng Lưu Ngân

Trường Mộng Lưu Ngân

Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342670

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2670 lượt.

đến vấn đề này. Quả nhiên, thái độ Đỗ Trường Phong có chút cứng nhắc: “Cho dù có phải cô đơn đến già, anh cũng không bao giờ nhận con nuôi.”
“Em xin lỗi, anh...” Giọng nói Lâm Hy đầy áy náy.
“Sao lại nói xin lỗi, em chẳng làm sai điều gì cả.” Đỗ Trường Phong quay lưng về phía mặt trăng, mặt anh tối đen như mực, không nhìn ra được nét biểu cảm trên mặt anh là thế nào, “Tuần sau là ra tòa rồi, em... đã chuẩn bị thế nào rồi?”
“Phó mặc cho trời đất thôi, còn có thể làm sao được nữa.” Lâm Hy cúi đầu, ngực phập phồng mạnh, như thể đã hạ quyết tâm lớn lắm thì phải, anh nói, giọng run run, “Anh, thực ra anh biết tất cả mọi chuyện chứ?”
“Biết cái gì?”
“Năm đó... nhát dao đâm trúng tim Diệp Quán Thanh là... do em đâm, anh cũng biết, anh vẫn luôn biết, chỉ là không chịu nói ra...”
“Anh chẳng nhớ gì nữa cả, em đừng hỏi anh.” Đỗ Trường Phong không để Lâm Hy nói hết câu đã vội ngắt lời.
“Anh! Anh hãy để em nói hết đã!”
“Còn gì đáng để nói nữa!” Đỗ Trường Phong bỗng nhiên lớn tiếng, ngoảnh mặt lại nhìn Lâm Hy, “Đây là nỗi đau của anh, em có nhất thiết phải nói ra không? Có phải em đâm hay không thì người cũng đã chết rồi, chôn dưới đó cũng đã biến thành đất rồi!” Anh chỉ về hướng nghĩa địa phía xa đằng kia, gào lên, “Giờ cậu nói những chuyện này với tôi thì còn có ý nghĩa gì nữa. Dù sao thì tôi cũng là ‘thằng điên’, tất cả mọi người đều cho rằng tôi là một thằng điên! Người mà Diệp Quán Ngữ muốn đối phó cũng chính là tôi, có liên quan gì đến cậu chứ! Nói cho cậu biết tôi không sợ, tôi không sợ gì hết, chỉ cần thoát khỏi cái gánh ‘thằng điên’ ấy, thì giờ tôi có phải sang bên kia nằm cũng không vấn đề gì!”
“Ai nói là không liên quan gì đến em! Người mà Diệp Quán Ngữ khởi tố không chỉ có một mình anh thôi đâu!” Lâm Hy cũng hét lên, xưa nay anh luôn là người có phong độ, nói năng cử chỉ luôn đâu ra đấy, nhưng lần này anh không kiềm chế được mình, tay chỉ vào ngực mà nói, “Nhát dao đó là em đâm, Diệp Quán Ngữ muốn là muốn cái mạng của em, anh có hiểu hay không? Anh ta đã thu thập đầy đủ chứng cứ, cũng đã tìm thấy người chứng kiến tận mắt rồi, đến lúc ra tòa, chúng ta chẳng có cơ mà lật lại được đâu. Một khi sự thật đã được xác lập, em sẽ bị định tội, sẽ bị lôi đi xử bắn, anh, em sẽ chết!” Anh gục người trên tường rào, gào khóc thảm thiết, nước mắt tuôn trào như sông đổ biển, “Từ nhỏ em đã chịu đủ sự lạnh nhạt của bố, em cố gắng hết mình làm mọi thứ để lấy lòng ông ấy, nhưng mà đến giờ... người tận tay đưa em đến pháp trường lại chính là bố! Anh, rốt cuộc thì em đã làm sai điều gì mà khiến ông ấy đối xử với em như vậy? Không phải em sợ chết, mà là em không đành lòng rời xa mọi người, không nỡ rời xa mẹ, không nỡ rời xa anh... Anh cả đã mất sớm rồi, em chỉ còn lại mỗi một người anh em là anh, còn cả Thư Mạn nữa, nếu em chết rồi, khi cô ấy phát bệnh thì đến lúc đó ai sẽ cứu cô ấy chứ...”
Lâm Hy khóc, trượt xuống ngồi bệt xuống đất, vùi đầu gục trên đầu gối, không màng đến hình tượng dáng vẻ, thật sự không giống với hình dáng phong độ chỉnh tề thường ngày của anh.
Đỗ Trường Phong sững người, từ nhỏ đến lớn, chưa bao giờ anh thấy Lâm Hy khóc to thế này, thằng bé ngày nào còn theo sau anh và Lâm Nhiên giờ đã lớn rồi, nhưng không ngờ anh vẫn còn khóc như thế. Mặc dù từ nhỏ anh thân nhất với Lâm Nhiên nhưng chưa bao giờ anh phớt lờ đứa em trai này, chỉ có điều Lâm Hy từ nhỏ đã có lý trí, có chủ kiến, không bao giờ làm những chuyện vượt giới hạn như hai ông anh. Lâm Hy mãi mãi là người quá lý tính, không bao giờ để người lớn phải nhắc nhở, cũng chẳng cần các anh phải mất sức lo lắng vì cậu ấy, nhiều lúc Đỗ Trường Phong còn phải nhờ cậu em nàv đến khuyên bảo ngôn ngữ, hành động, về việc đối nhân xử thế thì Lâm Hy lại giống một người anh cả hơn.
Giờ đây, nhìn em trai khóc, Đỗ Trường Phong chỉ cảm thấy bản thân mình thật vô dụng, không có cách nào bảo vệ được. Nếu như Diệp Quán Ngữ lật lại bản án thật sự, Lâm Hy tất nhiên sẽ bị lôi đi xử bắn, vậy anh biết giải thích thế nào với Lâm Nhiên đây? Mặc dù anh cũng là con trai nhà họ Lâm, nhưng lại không có quan hệ huyết thông. Lâm Nhiên qua đời, nhà họ Lâm chỉ còn mỗi Lâm Hy là con trai nối dõi, Đỗ Trường Phong tự hỏi bản thân đã được nhà họ Lâm nuôi nấng dạy bảo ba mươi năm trời, mặc dù bị bố nhốt vào trong viện tâm thần suốt năm năm ròng, anh luôn miệng nói hận nhà họ Lâm, trong lòng đúng là dù ít dù nhiều cũng có hận, nhưng ơn dưỡng dục trời bể, sao anh có thể giương mắt nhìn dòng máu duy nhất của nhà họ Lâm chết đi, để cho nhà họ Lâm mất gốc chứ?
Hơn nữa, Thư Mạn thì thế nào đây? Nếu như Lâm Hy không còn sống nữa, lỡ đâu hôm nào đó bệnh của Thư Mạn lại tái phát thì ai đến cứu cô ấy? Lần này may mắn thoát khỏi quỷ môn quan, lần sau liệu có còn được may mắn thế này không? Vừa rồi Lâm Hy nhắc đến Thư Mạn là đã đâm trúng vào huyệt tử của anh, tất cả mọi lý trí đều lui lại phía sau hết, vốn tính đã ngây thơ rồi, rất nhiều mối hiểm ác trên thế gian anh đều không biết được, giờ thì đầu óc cũng đang lơ mơ mù tịt, chẳng nghĩ rõ ràng được cái gì cả