Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342658
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2658 lượt.
ơng Chiêu ra ý cho Lữ tổng quản tiếp tục nói, Lữ tổng quản hiểu ý, lại nói tiếp: “Tiếp đó tôi lại đến quân khu tỉnh thành điều tra, nhưng trong quân đồn trú không như các nơi khác, muốn điều tra chuyện gì đều rất khó, xét về manh mối mà chúng ta đang có được hiện giờ là có liên quan đến một vị quan chức cao cấp nhưng giờ đã qua đời, nghe nói vị quan chức đó có một người con gái, năm đó vì bỏ trốn theo người ta mà khiến Đồng Thành rầm rộ cả lên...”
“Là ai?”
“Điều này...” Lữ tổng quản không dám nói nữa, mắt ngó nhìn Diệp Quán Ngữ. Âu Dương Chiêu đang định nói gì thì thư kí Phương gõ cửa bước vào, cúi đầu nói: “Chủ tịch, bên ngoài có một vị khách muốn gặp ngài.”
“Khách?” Lữ tổng quản nói thay Diệp Quán Ngữ, “Bây giờ chủ tịch không tiếp khách.”
“Nhưng anh ấy nhất định đòi gặp chủ tịch.” Thư ký Phương cố giải thích.
“Ai vậy?”
“Anh ấy nói anh ấy họ Ngô.”
Không Có Bí Mật Nào Là Mãi Mãi
Cuối cùng thì cũng đã đến ngày ra tòa! Ngoài cửa tòa án, phóng viên báo chí truyền thông tới rất đông, đây là buổi thẩm tra không công khai, ngoài người nhà, bạn thân của nguyên cáo và bị cáo ra, những người khác đều không được tham dự.
Khi Lâm Hy bước vào phòng xử án, đám nhà báo vội chen chúc lên như ong. Anh mặc một bộ âu phục xanh đậm phẳng phiu, phong độ vẫn rất hiên ngang, lịch sự, mặc dù không trả lời câu hỏi nào của nhà báo nhưng trên mặt trước sau vẫn nở một nụ cười đầy thiện chí, vô cùng khiêm tốn nhã nhặn. Dáng vẻ ấy của anh trông giống với đi tham dự một cuộc đàm phán kinh doanh hay là tiệc cấp cao hơn, chứ không phải ra tòa chịu thẩm vấn xét xử vụ án.
Ngay sau đó, Đỗ Trường Phong cũng đến phòng xử án, anh cũng mặc âu phục, gọi là thể hiện sự tôn trọng đối với tòa án, có điều anh không thắt cà vạt như Lâm Hy, anh đeo một cặp kính đen, lúc các phóng viên nhà báo vây lại chỗ anh, anh gào lên tức giận: “Đi ra!”, khiến cho đám nhà báo sợ đến nỗi bỗng nhiên im bặt, tự giác nhường đường. Đỗ Trường Phong hậm mặt hiên ngang bước vào. Vi Minh Luân đi theo sau anh chắp tay thi lễ: “Lúc này anh ấy không tiện nhận lời phỏng vấn.” Vẫn luôn như vậy, Đỗ Trường Phong xưa nay không có thiện cảm gì với giới báo chí, lần nào cũng toàn phải Vi Minh Luân đến dàn xếp nói đỡ cho anh.
Nhưng cùng thật lạ, Diệp Quán Ngữ là nguyên cáo nhưng lại không hề xuất hiện trên tòa án. Chỉ có trợ lý cấp cao của anh là Lữ Diệu Huy thay mặt anh ra tòa.
Hiệp thứ hai, là về chuyện Đỗ Trường Phong có bị bệnh tâm thần hay không, hai bên lại tranh cãi kịch liệt, mặc dù có nhóm chuyên gia từ Bắc Kinh đến giám định Đỗ Trường Phong không hề có triệu chứng của bệnh tâm thần, nhưng khi luật sư của bị cáo Lục Hoa Khôn hỏi Đỗ Trường Phong trước tòa, câu trả lời của Đỗ Trường Phong lại hoàn toàn ngược lại: “Không, đúng là tôi đã từng bị bệnh tâm thần, có điều chỉ là trong thời gian ngắn thôi, sau một thời gian đến điều trị ở Nhật trở về thì đã khỏi rồi.”
Bên dưới xôn xao hết cả lên.
Luật sư nguyên cáo Âu Dương Chiêu tỏ sự nghi ngờ: “Nhưng trong thời gian giám định, chính miệng anh nói, anh không bị bệnh thần kinh, xưa nay chưa bao giờ bị cả, còn đòi các chuyên gia trả lại sự trong sạch cho anh, anh giải thích thế nào về điều này?”
Đỗ Trường Phong thẫn thờ: “Tôi chẳng nhớ tôi đã từng nói gì, tôi chẳng nhớ gì nữa cả.”
Khi nói câu ấy, ánh mắt anh trống rỗng, tựa hồ như những lời ấy không phải được nói ra từ miệng anh vậy. Hồn phách anh chẳng còn ở đó nữa, anh không biết lúc này anh đang ở đâu, anh không muốn biết mình đang ở đâu, anh chỉ biết, nếu anh thừa nhận mình đã từng giả vờ làm bệnh nhân tâm thần, Lâm Hy sẽ có khả năng bị định tội, hoặc sẽ bị tù chung thân, hoặc sẽ bị xử tử hình. Điều này khiến anh không thể nào đối mặt với người anh quá cố Lâm Nhiên, anh có trách nhiệm bảo vệ đứa em trai duy nhất của mình. Hơn nữa, Thư Mạn phải làm sao đây, nếu Lâm Hy không còn nữa. Ai sẽ đảm bảo việc điều trị cho cô ấy sau này?
Anh đầu hàng rồi. Chỉ có thể làm vậy thôi.
Âu Dương Chiêu bước đến trước mặt anh, nhìn vào mắt anh nói: “Anh chắc chắn là mình đã từng bị bệnh tâm thần?”
“Vâng, tôi chính là một bệnh nhân tâm thần, một người điên, từ xưa vẫn thế.”
“Vậy nhát dao đâm trúng vào tim Diệp Quán Thanh năm đó chính là anh đâm sao?” Âu Dương Chiêu hùng hổ hăm dọa.
Đỗ Trường Phong gật đầu: “Là do tôi đâm.”
“Tư duy của anh bây giờ rất tỉnh táo rõ ràng, chẳng giống một bệnh nhân tâm thần chút nào cả.”
“Tôi gần như đã hồi phục, đã khỏe lại rồi.”
“Nhưng có người tận mắt nhìn thấy nhát dao đó là do em trai anh, Lâm Hy đâm, anh trả lời thế nào đây?”
“Ai nhìn thấy, anh để anh ta ra đây nói là được rồi.”
…
Khóe miệng Lâm Hy lộ ra một cái cười đắc ý.
Âu Dương Chiêu ngán ngẩm lắc đầu, bởi vì không có ai có thể chứng minh nhát dao đó là do Lâm Hy đâm cả. Ngô Minh, nhân chứng chứng kiến tận mắt vốn đã định ra tòa làm chứng nhưng đột nhiên lại thay đổi ý định ngay trước phiên xử nửa tiếng, anh ta không đ