Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134544
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/544 lượt.
Cô vịn vào cửa xe trơn bóng, nhưng vẫn xụi lơ ngồi trên mặt đất, Dư Chân nhanh chóng đỡ lấy tay cô, cô ngẩng đầu lên nhìn anh, không có rơi nước mắt, chỉ mờ mịt mà nhìn anh.
Anh ta ôm cô vào lòng, trái tim yêu thương không dứt, lại không thể nói thành lời, thật lâu sau mới nói: “Khóc lên đi, khóc lên sẽ đỡ hơn…” Đôi mắt của Hinh Ý trong nháy mắt tìm về tiêu cự, dùng sức đẩy anh ta ra, nhặt chìa khóa trên mặt đất ra, mở cửa, phóng xe đi, hết thảy đều nhanh đến mức làm cho Dư Chân không có cách nào đẩy ra.
Cô cắn răng, Lâm Hinh Ý làm sao có thể rơi nước mắt trước mặt người khác, cô đã biết rõ tất cả mọi chuyện, cô sao có thế yếu đuối như vậy được? Cô còn không dám nghĩ đến Vũ Chính, sợ nghĩ tới mình sẽ đến tất cả những gì mình đã làm với anh, thế giới sẽ cứ như vậy mà hỏng mất.
Thậm chí cô còn chưa thắt dây an toàn, Dư Chân sợ cô lái xe trong trạng thái như vậy sẽ xảy ra chuyện gì nên nhanh chóng lên xe của mình đuổi theo. Nhưng xe của cô phóng thật sự quá nhanh, hơn nữa trên đường đều vượt đèn đỏ chạy như bay, anh đứng bên công ty nhìn theo đuôi xe của cô chạy trên đường mà chỉ có thể thở dài.
Sau khi vừa đến biệt thự nhà họ Lâm liền bay thẳng đến phòng của Lâm Đạt Quảng, chị Hàng nhìn thấy bộ dạng thê lương như vậy nên đi báo cho Lâm mẹ trước tiên.
“Hinh Ý, cháu nghe chú nói… chú thật sự không cố ý, lúc đó… ở Lâm thị chú là giả một đống sổ sách, nếu Giang thị cùng Lâm thị sáp nhập lại, tất cả đều không thể che giấu được nữa, vậy nên… chú mới có thể chống đối lại anh cả, nhưng mà anh cả phát bệnh tim là vì Giang Vũ Chính… lúc anh cả nhận được văn kiện của Vũ Chính thì đã không được khỏe, chú vốn định đi gọi bác sĩ, nhưng mà…” Lão ta khẩn trương kéo tay Hinh Ý, bối rối giải thích.
Mặt Hinh Ý tràn ngập nước mắt xoay người lại, nhìn vào mắt của lão ta, đến bây giờ mà chú còn muốn vu khống cho Vũ Chính, thật sự không biết cái gì gọi là hổ thẹn. Khẽ cắn môi, vung lên một cái tát, “Một cái tát này là đánh thay cho ba ba, có một đứa em trai như vậy là nuối tiếc lớn nhất đời ông ấy…”
Con mắt của Lâm Đạt Quảng cũng đỏ bừng, nhưng vẫn không chịu buông tay, nếu lúc này lão ta buông tay thì thật sự không còn chút hy vọng nào nữa.
Lại một cái tát nữa rơi trên mặt lão ta, “Cái tát này là tôi đánh ông thay cho Vũ Chính, tôi thay anh ấy nói cho ông biết, tôi tuyệt đối sẽ không từ bỏ ý định.” Cô cắn răng, nước mắt rơi trên sàn, anh ấy đã biết rõ tất cả nhưng rồi lại không hề nói gì, là có ý gì? Chỉ là muốn cô tự đi chứng minh chính mình đã sai lầm sao?
Tay Lâm Đạt Quảng bỗng dưng rơi xuống, ngã ngồi trên mặt đất, Hinh Ý chỉ từng bước một chạy xuống cầu thang, không hề quay đầu lại.
Gọi điện thoại nhưng luôn không có người nhận, cuối cùng trực tiếp tắt luôn điện thoại, đến tột cùng anh đang làm gì vậy? Ngay cả cơ hội nhắn lại cũng không cho cô. Cô tăng ga, khiến cho xe dùng tốc độ nhanh nhất lướt đi trên đường, bóng dáng chiếc xe được đèn neon chiếu rọi lướt cực nhanh qua hai bên xe.
Cô một lần rồi lại một lần không biết mệt mỏi gọi điện thoại sang nhưng đều tắt máy, cô để xe đứng ở ven đường, gục trên tay lái khóc thật lớn, “Giang Vũ Chính… đến tột cùng thì anh đang ở đâu?”
Thật ra thì cho dù điện thoại có gọi được thì cô cũng không phải phải nói với anh thế nào, rốt cuộc em đã biết, thật xin lỗi sao? Anh đã từng nói không cần câu thật xin lỗi của cô, anh chỉ cần cô luôn tin tưởng anh, luôn đứng bên cạnh anh mà thôi.
Trong đầu cô rất hỗn loạn, càng không ngừng hiện lên những hình ảnh kia, anh hỏi cô vì sao lại không chịu tin tưởng anh, anh cứng ngắc chịu được một cái tát của cô trong thê lương, anh ôm chặt lấy cô nói anh mệt mỏi chết đi được… lúc này cô mới hiểu được vì sao anh lại không chịu nói cho cô biết chân tướng chuyện này, là vì cô chưa bao giờ thật sự tin tưởng anh.
Cô không biết mình đã trở về nhà thế nào, cô chỉ biết gọi điện thoại, số điện thoại cá nhân của anh, điện thoại nhà ở căn biệt thự ven biển, Kelvin, Lý Tử Ngôn… tất cả những số có thể cô đều đã gọi, không có người nghe nữa thì ngày mai cô sẽ bay sang, cô chịu không được nữa, nhớ quá cảm giác khóc lớn trong lồng ngực anh.
Cuối cùng biệt thư ven biển cũng gọi được, lòng của cô như bị điện giật, run rẩy hỏi quản gia, “Tiên sinh có ở đấy không?”
Quản gia sửng sốt một chút, “Tiên sinh vẫn chưa hề trở về.”
Bên tai cô chỉ nghe tiếng