Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134531

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/531 lượt.

vang on going, lập tức gọi điện thoại cho phi công máy bay riêng, anh ta nói ngày đó có đến New York nhưng về sau Giang tiên sinh không hề dùng máy bay riêng đi đâu cả, máy bay vẫn luôn đứng ở New York.
Lòng cô nặng nề nhảy lên, âm thầm cảm thấy nhất định là đã xảy ra chuyện gì. Điện thoại trong tay không còn tín hiệu, cô lập tức gọi điện đến văn phòng của Lý Tử Ngôn, thư kí nghe điện thoại, nói anh ta đang họp, không có thời gian nghe điện thoại.
Lúc này cô đã loạn cả lên, ở đâu cũng không tìm được anh, ánh mắt tràn ngập sợ hãi cùng bất an. Bấm số điện thoại của thư kí, bảo cô ấy vận dụng quan hệ tra hết các bản ghi chép của tất cả các bệnh viện lớn nhỏ ở NewYork nhưng vẫn không tìm thấy gì cả.
Ngày hôm sau trở lại công ty, trước tiên cô phải đi tìm Hà Thư Mẫn, bởi vì cô biết rõ Hà Thư Mẫn nhất định có phương pháp liên lạc với Lý Tử Ngôn.
Hà Thư Mẫn nhìn thấy Hinh Ý không trang điểm, sắc mặt tiều tụy giống quỷ, kinh ngạc vô cùng, nhưng lại nhanh chóng khôi phục lại bình thường.
Hinh Ý chỉ là nhẹ nhàng mà hỏi, “Cô có cách nào liên lạc với Lý Tử Ngôn nhanh nhất không?” Giọng điệu hoàn toàn khép nép, hoàn toàn không giống với cô kiêu ngạo tự tin ngày thường.
Hà Thư Mẫn cúi đầu suy nghĩ vài giây, sau đó bình tĩnh nói, “Không có.”
Ánh mắt của cô không chút ánh sáng, như là một mực đều không chờ đợi cô ta trả lời có, “Cảm ơn” một câu rồi xoay người ra khỏi phòng làm việc của Hà Thư Mẫn, bất kể câu trả lời của cô ta là gì, hôm nay nhất định cô phải sang Mĩ, cô chán ghét việc cái gì mình cũng không biết, giống như một đứa ngốc, mờ mịt không biết phải làm sao. Nếu như thật sự không có anh, vậy phải làm thế nào đây?
Ở ngoài cửa Dư Chân nhìn thấy cô, đáy mắt thâm quầng thật sâu, còn mặt thì đầy nước mắt, khiến cho cô giống như một con búp bê bị rách làm cho người ta đau lòng.
Cô không liếc nhìn anh một cái, trực tiếp lướt qua bên cạnh anh, anh nhìn theo bóng lưng của cô, cuối cùng vẫn mở miệng nói, “Anh có cái này cho em.”
Cô lấy lại bình tĩnh, nhận được thứ gì đó anh đưa, nhìn vào ánh mắt của anh nhưng lại không nhìn ra bất kì cảm xúc gì.
Dư Chân chưa từng nghĩ sẽ đưa thứ này cho cô, nhưng đã nhìn thấy cái dạng này của cô, cảm giác đau đớn trong lòng đã vượt qua tất cả.
“Đây là giấy giám định thành phần của thuốc. Lần cuối cùng Giang Vũ Chính trở lại Giang Lâm, trong phòng làm việc của em anh đã giúp anh ta uống thuốc, anh cũng đã cầm một ít đi xét nghiệm…”
Ngón tay Hinh Ý run rẩy theo từng trang giấy kia, đều là những từ ngữ hóa học, cô nhẹ cau mày, nói: “Tôi không hiểu gì cả.” Động tác trong tay càng lúc càng nhanh, lật từng trang giấy gấp đến độ tạo ra tiếng vang.
Nhìn thấy dáng vẻ bối rối của cô, khẽ cắn môi: “Đây là đơn thuốc khống chế bệnh động kinh…” Giọng nói của anh trầm thấp, giọng điệu rất nhẹ nhưng lại làm cho lòng cô vỡ vụn, ánh mắt của cô trống rỗng nhìn anh, sắc mặt trắng nhợt, còn chưa kịp phản ứng thì những trang giấy trong tay đã bay tán loạn.






Tìm kiếm
Trên con đường lớn thẳng tắp, vô số xe rít lên từng đợt, thế giới vẫn bận rộn như trước.
Hinh Ý một tay cầm tay lái, cau mày, một tay cầm điện thoại gọi, nhìn con đường phía trước, ánh mắt có chút mơ màng. Cô không tìm thấy anh, ở đâu cũng không có anh. Lòng của cô như đang rơi xuống vực sâu tối đen vô tận, mờ mịt mà bất lực.
“Xin chào bà Giang, bác sĩ Dương còn đang phẫu thuật, nếu như bà có việc thì có thể để lại lời nhắn, tôi sẽ…” Thư kí của bác sĩ riêng của Vũ Chính không nhanh không chậm nói.
“30 phút sau tôi sẽ đến, đến lúc đó tôi nhất định phải nhìn thấy ông ta trong phòng làm việc.” Hinh Ý ngắt lời thư kí rồi cúp điện thoại.
Bác sĩ Dương lại đột nhiên ngẩng đầu nhìn cô, cô cũng biết rồi sao? Kinh ngạc vạn phần, thở dài nói: “Bởi vì Giang tiên sinh không làm kiểm tra kỹ càng ở đây cho nên tôi không có cách nào trả lời câu hỏi đó của bà, chỉ là…” Ông ta dừng lại một chút, do dự có nên nói tiếp hay không, nhưng rồi vẫn nói: “Trong đầu Giang tiên sinh vẫn còn một khối máu tụ, nhưng mà lúc ở Mĩ tình hình của ngài ấy không thích hợp để lấy nó ra, khiến cho trong đầu ngài ấy… về phần nguyên nhân của chứng động kinh thì chúng tôi thật sự không biết…” Ông ta đứt quãng nói. Thật ra những gì ông ta biết cũng rất có hạn, bởi vì Giang Vũ Chính kiên quyết sang Mĩ tiến hành trị liệu nên ông ta cũng không thể cản được. 
Cô n


Duck hunt