Tác giả: Bát Bảo Trang
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342131
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2131 lượt.
nào, hồng trà hôm nay cũng không đúng vị, cứ đắng ngắt trong cổ họng.
Tiêu Hàn Ý đưa tôi về nhà, cả hai đều không biết nói gì với nhau nhưng suốt dọc đường, điệu bộ anh ta có vẻ rất vui.
Lúc đợi thang máy, tôi có gặp cô hàng xóm tên Hà, cô ấy nở nụ cười, xới lởi hỏi han: “Phó Tiểu Mật, vợ chồng cháu còn muốn hục hặc nhau đến bao giờ nữa?"”.
“Hả?” Chồng mình ở đâu ra nhỉ? À, trước đây, đúng là có một ông chồng chưa dứt ân nghĩa thật.
“Haizzz! Vợ chồng cãi nhau là chuyện bình thường nhưng không thể để người ta ngủ ngoài cửa mãi. Cô thấy chồng cháu tốt lắm đấy, để người ta ngày ngày nằm co trong xe mà cháu không thấy động lòng thương sao?"
“Cô Hà, cháu không hiểu cô đang nói gì?”"
“Mấy tháng nay có một chiếc xe ngày nào cũng đậu dưới sân đến tận rạng sáng mới đi. Mấy lần cô đi đổ rác buổi sáng sớm đều thấy cậu ta đứng trước cửa phòng cháu, tàn thuốc rơi khắp sàn. Cô hỏi sao không vào phòng thì cậu ta nói cháu đang giận, không cho vào, chìa khóa cũng không có.”
Mặt tôi từ xanh chuyển sang trắng bệch, cứ nhìn chăm chăm vào thang máy. Cô Hà đã vào bên trong rồi mà tôi vẫn đứng nguyên tại chỗ. Đầu óc như bị từng gáo nước liên tục dội vào, từng đợt sóng dao động hết bên này qua bên kia với tần suất bất thường. Tất cả các dây thần kinh tôi hệt như con tàu Titanic và vào tảng băng gãy làm đôi rồi từ từ chìm xuống đáy biển. Tôi chỉ nghĩ, rốt cuộc Mục Thần Chi đang giở trò quái quỷ gì chứ?
Có thể cô Hà nhận nhầm người, những việc không chứng kiến tận mắt, tôi đều không thể dễ dàng tin được.
Ở trong bãi đậu xe, từ xa tôi đã thấy chiếc lòng đỏ trứng. Kẻ khốn kiếp mạo danh chồng tôi, quả nhiên là Mục Thần Chi.
Vừa thấy anh ta mở cửa xe rồi đi tới, chiếc túi xách trên tay tôi bỗng rơi bịch xuống, những quả cam trong túi thi nhau lăn ra khắp nơi, tôi vội vàng cúi xuống nhặt nhưng cứ nhặt quả này thì quả kia lại rơi xuống, như kiểu chúng tự dựng mọc thêm chân vậy.
Mục Thần Chị cũng cúi xuống nhặt tôi, quả cam trong tay anh ta như được mạ một lớp bột vàng màu lấp lánh.
Anh ta coi tôi là con ngốc sao? Tôi sẽ không mắc lừa lần nữa đâu! Nhất định anh ta sẽ tranh thủ lúc tôi cúi xuống nhặt cam liền túm chặt lấy tay tôi và lừa tôi giống như hôm trước.
Vừa nghĩ đến tối hôm đó mà mặt mày tôi lại nóng ran, cảm thấy hơi thở cận kề của anh ta như làn gió biển ẩm ướt, ấm nóng đang dần dần lan tỏa, bao trùm lên tôi khiến tôi khó mà trốn chạy.
Tôi tiện tay nhặt vài quả cảm nhét vào túi rồi đứng dậy chạy về phía cửa tòa nhà. Sau lưng vẫn văng vẳng tiếng bước chân của anh ta. Chân tôi vốn chẳng dài nên chắc chắn tốc độ đi sẽ chậm hơn Mục Thần Chi. Vừa chạy đến cửa thang máy, Mục Thần Chi liền ôm tôi từ phía sau. Vòng tay anh ta giống như một chiếc vòng sắt siết chặt lấy eo tôi, hễ tôi cử động thì nó lại thít chặt. Mà cũng chẳng phải là vòng sắt, là chiếc vòng kim cô mới đúng, chỉ khác một điểm là Tôn Ngộ Không đeo nó trên đầu, còn tôi lại đeo nó ở eo, nhưng mức độ đau đớn lại ngang nhau.
Mục Thần Chi không nói, tựa cằm lên đầu tôi rồi nhích xuống từng chút một, trượt qua tai, cuối cùng dừng lại ở cổ, tham lam cọ xát da thịt tôi. Sự tiếp xúc khiến tôi tê dại pha lẫn chút bất an, tôi quên cả việc phải kháng cự, chỉ với tay nhấn nút thang máy.
Lúc cửa thang máy mở, dường như anh ta sợ tôi chạy mất nên siết chặt cánh tay hơn, chặt đến nỗi khiến tôi cảm giác như máu mình chỉ có thể lưu thông được phần trên của cơ thể. Một lúc lâu sau, anh ta kề miệng cắn vành tai tôi, động tác và hơi thở đều mạnh. “Phó Tiểu Mật, em thắng rồi.”
Tôi xoa vành tai vẫn còn đau, tức giận nói: “Anh chỉ thích cắn người thôi, đúng không? Muốn cắn thì cắn chỗ khác ấy! Anh bỏ tay ra khỏi người tôi ngay”.
“Anh có dùng tay cắn người đâu”, Mục Thần Chi ngửa lòng bàn tay lên, nhún vai nói.
Tôi còn chưa hết hoảng hồn, bước vào thang máy, vừa đưa tay ấn nút đã phát hiện mình lại bị lừa. Mục Thần Chi như một mũi tên xẹt đến, ôm chầm lấy tôi rồi đóng cửa thang máy, lại còn thản nhiên ấn nút tầng thứ mười sáu.
“Mục Thần Chi, rốt cuộc anh muốn giở trò gì?”
“Bạch Lưu Tô[2'> chỉ thích cúi đầu, còn Phó Tiểu Mật em lại ưa phồng miệng cắn môi. Nhìn em trong bộ dạng ấy chẳng khác nào một chú ếch xanh.” Mục Thần Chi thích chí liếc tôi đùa cợt, ấn ngón tay vào má tôi. “Em cứ phồng nữa lên đi, anh sẽ hút hết không khí trong đó ra.”
[2'> Bạch Lưu Tô: Nhân vật trong bộ phim "Mối tình nồng thắm".
Trên đầu tôi đúng là có con ếch xanh đang bị tảo quấn chân. Mà không! Anh ta là loại tảo yêu tinh vô liêm sỉ! Chẳng phải anh ta là người lạnh lùng, kiêu hãnh sao? Sao trước đây tôi không phát hiện ta anh ta nanh nọc đến thế nhỉ?
“Nếu anh thích ếch xanh thì đi mà mua thêm hai con gà đồng nữa!”
“Trong tay anh đã có một con, hà tất gì phải tốn tiền đi mua chứ!” Anh ta chau mày cười.
Anh ta càng cười tôi lại càng cảm thấy mình ngốc. Toàn thân tôi như bốc hỏa, cảm giác bỗng chốc trời đất quay cuồng, bị anh ta bế thốc ra khỏi thang máy, tôi chỉ biết ra sức đẩy. “Anh cút đi! Cút đi.”
“Được!” Mục Thần Chi buông lỏng tay, suýt chút