Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Tác giả: Bát Bảo Trang

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342135

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2135 lượt.

nữa thì tôi rơi phịch xuống đất nên vội vàng vòng tay ôm lấy cổ anh. Thế là anh ta lại đường đường chính chính ôm tôi thật chặt.
Nhìn anh ta cười rạng rỡ, đôi môi mím lại đầy xảo trá, tôi giận giữ hét lớn: “Anh đang tính toán với tôi, chuyện gì cũng tính toán với tôi. Tôi thật ngốc, luôn mắc lừa anh!”.
Tôi vừa cào vừa cấu nhưng anh ta vẫn không buông tay, chỉ lim dim mắt rồi nở nụ cười lười biếng.
Cửa phòng hàng xóm chưa khép chặt, cô Hà thò đầu ra, tít mắt cười nói: “Này, hai vợ chồng làm lành rồi à?”.
Nhìn vào đâu mà bảo là làm lành chứ? Tôi ghét anh ta, tôi sắp bị anh ta làm cho tức đến nổ đom đóm mắt rồi đây. Mà hai vợ chồng cái gì chứ?
Mục Thần Chi đặt tôi xuống, nhún vai với cô Hà, “Chưa ạ, cô ấy vẫn không cho cháu vào nhà. Cô nhìn này, cô ấy véo đến mức tay cháu đầy vết tím rồi đây này.” Vừa nói anh ta vừa giơ cánh tay với chi chít vết tím ra.
“Tiểu Mật ơi là Tiểu Mật!” Cô Hà bắt đầu lấy giọng ân cần khuyên nhủ: “Thế là cháu không đúng rồi, cháu nhìn mắt chồng cháu thâm quầng rồi kìa. Đêm nào cũng phải ngủ co quắc trong xe, thật khổ sở quá! Đã mấy tháng rồi đấy, cháu cũng nên bỏ qua đi. Thân làm vợ, cháu không nên suốt ngày làm mình làm mẩy như thế…”
“Mắt anh ta thâm quầng là do ban ngày mải mê với công việc, đêm đến lại bận bịu đi cày, cũng chẳng biết là say trong vòng tay em nào nữa! Anh ta không phải chồng cháu!” Rõ ràng là những lời rất thật, vậy mà khi nói ra có thêm cả vị chua chát, tôi vừa mở miệng đã muốn cắn chặt môi.
“Thành thật xin lỗi, đêm đó lại to tiếng ở đây làm phiền đến cô.” Mục Thần Chi lễ phép xin lỗi, rồi vỗ vỗ vào túi của tôi nói: “Em yêu, mau lấy chìa khóa ra đi”.
“Ai là em yêu của anh chứ?” Tôi trừng mắt nhìn anh ta nhưng cơn tức giận đã sớm tiêu tan rồi.
Tại sao cứ gặp anh ta là tất cả những giận hờn đều bay hết? Rõ ràng là trong tình cảnh đáng giận như thế mà sao lại có thể biến thành người tung kẻ hứng, vui vẻ bông đùa trước mặt cô Hà chứ? Đúng là thỏ có đỏ mắt thế nào cũng không địch nổi hồ ly tinh.
Cô Hà chưa trở lại phòng, có vẻ muốn đợi xem chúng tôi hòa giải. Tôi càng giải thích càng đuối lý nên hậm hực lấy chìa khóa ra mở cửa. Mục Thần Chi vừa vào nhà đã cởi giày, đi dép. Trước khi ngồi xuống ghế sô pha uống ly nước lạnh, còn nhét một đĩa CD vào máy hát, tất cả những động tác đều nhanh gọn thuần thục, như thể nắm rõ địa thế phòng tôi trong lòng bàn tay vậy.
Lần đầu tiên Mục Thần Chi đưa tôi về nhà lại có lòng tốt giúp tôi chà bồn tắm, trải thảm nhà, hóa ra là muốn tôi đợi ở đây! Anh ta đã sớm tính toán kỹ lưỡng nên vừa quen anh ta là tôi đã bước chân vào bẫy rồi, dù làm thế nào cũng không thoát khỏi bàn tay rộng lớn ấy. Cứ cho là tối đó tôi thông minh không bị mắc lừa đi chăng nữa thì anh ta vẫn sẽ hát Hẹn gặp nhau ở đoạn đường tiếp theo!
Điểm lại tất cả các trận chiến trong game, khi sự nóng giận và các tuyệt chiêu của tôi tung ra hết thì anh ta đều không gây cho tôi chút tổn thương nào. Tôi muốn chắc chắn một việc, nên hỏi thẳng: “Đại thần, anh chơi game cách đây bao lâu rồi?”.
Mục Thần Chi nâng cốc nước phản chiếu lại ánh điện, thờ ơ đáp: “Nửa năm!”.
Tôi nhai viên đá trong miệng rào rạo. “Anh đều chứng kiến tôi chơi game?”. Vậy mà đóng kịch với tôi bao lâu như vậy.
“Em chưa bao giờ hỏi anh!”
“Không hỏi thì anh không nói sao?”
“Anh đã sớm nói Mục Thần Chi muốn theo đuổi em, nhưng em nói anh là cái gì nhỉ… điên vương?”
“Sao mỗi khi đứng trước mặt anh, em không nói lại được lời nào vậy?” Hay là tôi đã sai?
Mục Thần Chi đặt ly nước xuống, đến ngồi cạnh, liếc nhìn tôi nói: “Anh cũng nghĩ thế!”.
Có phải da mặt của anh ta được làm bằng sắt không? Đã làm chuyện đó mà vẫn còn mặt mũi đến nhà tôi. Đúng là một chút xấu hổ cũng không có. Haizzz, nhưng anh ta xấu hổ cái gì chứ? Người đáng chui vào ba tấc đất chính là tôi kia mà, bị người ta đối xử như thế, đã không tìm cách báo thù, lại còn suốt ngày chồng chồng vợ vợ với họ trên game nữa.
Tôi mất mặt quá! Tôi muốn tự tử cho xong!
Mục Thần Chi tìm một tư thế thoải mái, một cánh tay gác lên lưng ghế, giọng nói thủng thẳng: “Anh đã thành thực nói với em rồi, ngày đầu tiên gặp em trên game, em mới đạt cấp 50, rõ ràng chỉ là một tay bắn cung thế mà lại liều lĩnh dẫn bọn tiểu tốt trong bang phái đi đương đầu với Tần Lĩnh tướng quân. Ai ai cũng biết, giết được Tần Lĩnh tướng quân thì đều phải là những quái thú hạng nhất. Tay bắn cung như em dù sức công phá cao nhưng máu rất ít, vừa mới tiến đến đã bị giết chết. Lúc đó anh nghĩ con nhỏ này chắc thiếu một bán cầu não, hoặc thích thể hiện bản lĩnh mà không biết tự lượng sức mình”.
“Thế nên anh đợi xem trò hề?”
“Lúc đầu là như vậy. Cứ tưởng em bị giết mấy lần, bị người ta cười nhạo sẽ biết khó khăn mà rút lui. Kết quả là em cứ hồi sinh được lần nào là quay trở lại lần ấy, rồi lại xin lỗi rối rít: Xin lỗi đã phí thời gian của các người. Lần sau nhất định, nhất định sẽ vượt qua. Cuối cùng bọn chúng không tin em nên đã ra đi không ít, thế mà em vẫn còn đánh. Lúc đó, anh nghĩ, nhỏ này thật kiên cường! Thấy em rõ ràng đ