Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vẫn Là Tình Yêu

Vẫn Là Tình Yêu

Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341448

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1448 lượt.

đều là ba cô gọi tới.
Phương Tình kinh hãi, buồn ngủ lập tức tiêu tán, có thể làm cho ba cô từ trước đến nay ôn hòa thong dong nay nóng vội gọi nhiều cuộc điện thoại như vậy, nhất định là có chuyện lớn xảy ra !
“Ba, làm sao vậy?”
Phương Hoán Chương giọng âm thuần mang chút lo lắng: “Tình Tình, mẹ con… sáng sớm đi thành phố N, lúc này chắc là đã tới!”
Phương Tình nhanh chóng đứng lên, vừa rửa mặt thay quần áo vừa gọi điện thoại cho Cố Mạch cùng Xuân Hồng thông đồng lời khai.
Lục Hân đẩy cửa đi vào đến liền nhìn thấy người nào đó cấp bách đang rối loạn gào thét, cau mày hỏi: “Làm sao vậy?”
Phương Tình không kiên nhẫn: “Còn không phải do anh, đưa mẹ em tới!!”
Khoé miệng Lục Hân không nhận ra đang cong lên một nụ cười gian kế thực hiện được, khụ một tiếng nhanh chóng khôi phục thành mặt lạnh, một phen giữ chặt cô trầm giọng nói: “Đừng nóng vội, tôi và em cùng đi!”
Phản ứng đầu tiên của Phương Tình muốn từ chối, suy nghĩ xoay chuyển, bây giờ Lục Hân chung quy là bạn trai danh chính ngôn thuận của cô, lúc này khước từ, thì có vẻ cô hoàn toàn không để hắn ở trong lòng. Huống chi, quan trọng là…. hoạ này là do hắn gây ra, dựa vào cái gì bắt cô một mình đi nghênh đón bão táp a!
Phương Tình gật gật đầu: “Được!”
Lục Hân lái xe ra rất nhanh, lúc vừa tới vừa lúc gặp được mẹ Phương Tình.
Dịch gia từ trước đến nay luôn luôn là nam đinh, Dịch lão gia chinh chiến nửa đời, đối với con trai cháu trai từ trước đến này luôn luôn cứng rắn hà khắc. Duy chỉ có một cô con gái này vô cùng yêu thương. Dịch Trường Thanh có thể nói là muốn gió có gió muốn mưa có mưa, về sau lại không để ý người nhà phản đối, dứt khoát gả qua vùng khác. Dịch lão gia tuy rằng không muốn cô con gái duy nhất trong nhà xa mình, nhưng ý con gái đã quyết, ông cũng không có cách, đành phải nhịn đau tiễn đi.
Phương Hoán Chương xuất thân từ dòng dõi thư hương, tài hoa nổi bật, rất có khí chất hiều hậu, đối đãi với vợ con là cực kỳ nuông chiều. Một người như vậy trọn đời đều cưng chiều vợ, nhưng không có chút văn vẻ thoát trần thoát khỏi khói lửa nhân gian, ngược lại vô cùng vui vẻ, thấu tình đạt lý, thủ đoạn cao tay…..
Dịch Trường Thanh tóc đen búi cao cao, thời gian đi xe dài xóc nảy vẫn giữ được nét gọn gàng, gương mặt đẹp nhìn không ra độ tuổi, nhìn rất trẻ, xinh đẹp động lòng người, mặc bộ quần áo màu trắng lông cáo lộng lẫy, mang theo một túi xách đắt tiền, dáng đi ung dung bước tới.
Dịch Trường Thanh ánh mắt hấp háy khẽ di chuyển, nhìn thấy người đàn ông bên cạnh Phương Tình, trong mắt nhanh chóng loé ánh sáng kỳ dị.
Lục Hân trong đầu tức khắc có linh cảm báo động, trong lòng hơi hơi cười khổ. Hắn vốn là muốn từ người nhà Phương Tình ra tay, sớm bắt Phương Tình trói chặt, nào biết đâu rằng. . . . . .
Ôi! Lục Hân thở dài, hắn thế này có phải tính là……tự chui đầu vào rọ?
“Mẹ!” Phương Tình rất ngoan, trước đón nhận hành lý trên mặt đất, “Sao mà trước khi đến cũng không gọi con tới đón?”
Dịch Trường Thanh cười dáng vẻ rất yêu thương, sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn Phương Tình : “Mẹ về nhà bà ngoại chơi thôi, hơn nữa, con không phải bận rộn nhiều việc sao, mẹ làm sao có thể phiền tới con?”
Phương Tình xấu hổ cười: “Mẹ, ý mẹ ám chỉ gì chứ? con có bận cũng phải tới đón mẹ chứ!”
Dịch Trường Thanh che miệng nhỏ cười khanh khách rộ lên, động tác này rất ít người phụ nữ ‘ sồn sồn’ nào có thể làm điệu mà có được tự nhiên, trái lại vừa bày ra vẻ phong tình khác.
“U — vị mặt lạnh dễ nhìn này là ai vậy?”
Phương Tình vội vàng giới thiệu: “Lục Hân, đây là mẹ em, Phương thái thái xinh đẹp! Mẹ, đây là Lục Hân. . . . . .” Phương Tình ngượng ngùng nhấc đầu, nhìn thấy ánh mắt Lục Hân không tốt cùng khuôn mặt tươi cười của Phương thái thái rõ ràng chờ xem kịch vui, đành phải bất chấp khó khăn thêm một câu nữa, “Là bạn trai con!”
Lục Hân tươi cười lộ ra khéo léo, lễ phép vươn tay: “Chào dì”
Dịch Trường Thanh cũng vươn tay, nhưng giữa chừng không lại vòng vo xoay chuyển, lướt lên trán vén mấy lọn tóc, không mặn không nhạt mở miệng: “Tình Tình mẹ nhớ rõ từ nhỏ sức khoẻ con không thích hợp khí lạnh, tìm một bạn trai mặt lạnh như vậy….. không phải tự làm mình chết vì lạnh sao!” Nói xong cầm đôi tay Phương Tình, vừa đau lòng vừa lo sầu nói: “Bé con này thực sự là không hiểu chuyện, ngược tình thâm và gì đó, chỉ có ở trong tiểu thuyết trong TV xem khóc thút thít một hồi còn chưa nói, thật sự rơi vào bản thân, khổ lắm phải không con!!”
Phương Tình lén liếc mắt nhìn mặt Lục Hân đã tái rồi, trong lòng buồn cười, nhưng vẫn phải biểu hiện dáng vẻ không vừa lòng, bỉu môi nói: “Mẹ — đứng giữa trời gió to không lạnh sao? Lên xe trước đi!”
Dịch Trường Thanh mỉm cười gật đầu, rất khách sáo nói với Lục Hân: “Thật sự là ngại, phiền Lục – tiên-sinh rồi.!”
Mặt Lục Hân đen rồi trắng, trắng rồi đen, lặng lẽ rụt tay về giúp hai người mở cửa xe –Lưu Hiệp, tớ cuối cùng hiểu được tâm tình của cậu khi Hà Giai Hỉ phất áo ra đi!
Dịch Trường Thanh nhìn nhìn vào trong gương phía sau, nhìn mặt Lục Hân không chút thay đổi, cười mím chi