Xem Như Anh Lơi Hại, Đồ Xấu Xa
Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341665
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1665 lượt.
nói với con mình: “Đã lâu không về, ông ngoại con thương hai mẹ con chúng ta nhất. Lần này mẹ thật vất vả mới trở về, hai mẹ con chúng ta phải ở chơi cùng ông cụ thật lâu.”
Phương Tình rất ngoan ngoãn gật gật đầu: “Vậy mẹ định ở nơi nào, có ở “Mãn Đình Phương” không?”
Mãn Đình Phương là tài sản của anh họ Phương Tình, là khách sạn cao cấp nhất thành phố N. Dịch Trường Thanh về thành phố N cũng không ở lâu, có đôi khi ngại về nhà ở phiền phức nên hay tới khách sạn của cháu.
“Không được, mẹ định ở thành phố N ăn tết, sẽ ở trong nhà!” Liếc mắt nhìn mặt Lục Hân âm trầm, tiếp tục không thèm để ý nói: “Tình Tình con cùng ta tới nhà ông ngoại ở.”
Phương Tình đã muốn không dám nhìn tới vẻ mặt Lục Hân, ngoan ngoãn gật đầu nói “Dạ” .
Ngón tay Lục Hân nắm tay lái bởi vì dùng sức mà trở nên trắng, đại não tinh vi đang dùng tốc độ cao vận hành tìm cách đối phó.
Dịch Trường Thanh thích ý tựa lưng vào ghế ngồi, ngồi được vẻ ‘tứ phía bình ổn’ [2'>, ngẩng đầu như một mệnh phu nhân.
“Đúng rồi, Tình Tình, Lập Nhiên nó bây giờ thế nào?? Chú An thúc cùng dì của con còn dặn mẹ trông nom nó!” Dịch Trường Thanh giống như thật sự ở quan tâm con nhà hàng xóm, như vô tình hỏi.
Phương Tình toàn thân cứng đờ, thật cẩn thận trả lời: “Anh ấy gần đây cũng tốt, con không rõ lắm… con có một khoảng thời gian không có liên lạc với anh ấy”
Dịch Trường Thanh quở trách vỗ vỗ tay cô: “Con cũng thật là, lại cãi nhau chứ gì! Lập Nhiên đối với con không tệ, mẹ cũng nhìn thấy nó lớn lên, các con dù sao cùng là bạn tốt nha! Song cũng khó cho con…. ôi, dù sao con cũng bởi vì nó mà tránh cả một kỳ nghỉ hè, còn một mình chạy tới Vân Nam nơi đó chữa thương…”
Phương Tình cả kinh, âm thầm kêu khổ, vội vàng nói sang chuyện khác: “Mẹ, mẹ có mệt hay không?”
Quả nhiên ánh mắt Lục Hân thay đổi, quanh thân phát ra khí lạnh suýt chút nữa đông cứng Phương Tình. Hắn tâm tư đang cân nhắc, cuối cùng lại là mỉm cười, nghiêng mặt đi hỏi: “Dì có đói bụng không? Chúng con đưa dì đi ăn cơm trước nhé?”
Dịch Trường Thanh dường như không cảm giác được bầu không khí quỷ dị, cười hì hì nói: “Không cần, dì hơi mệt chút, muốn về nhà nghỉ ngơi, Tình Tình hay là theo về Dịch gia đi!”
Lục Hân theo địa chỉ Phương Tình nói đưa hai người tới đó, rất xa liền nhìn thấy bảo vệ đứng thẳng tắp hai bên cửa lớn, trong cửa là cây cối tươi tốt xanh um, một đoạn đường tư nhân không nhìn tới đầu. Lục Hân thế mới biết ông ngoại Phương Tình là lão tương quân Dịch Cảnh Bình nổi tiếng ở thành phố N.
Phương Tình xuống xe, thấy vẻ mặt Lục Hân vô cùng bình tĩnh, thế nhưng môi mỏng nhếch lên biểu lộ cảm xúc của hắn. Phương Tình đi cùng mẹ một đoạn đường rồi, quay đầu lại còn có thể thấy hắn đứng ở nơi đó, giật mình, rút tay ra khỏi tay Dịch Trường Thanh đang kéo, vội nói một câu: “Mẹ vào nhà trước đi, con có chút chuyện cần làm!”
Dịch Trường Thanh chỉ kịp hô một tiếng “Ai”, không túm được Phương Tình, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép chỉ phải nhấc chân, đi vào nhà trước.
Trong ánh mắt Lục Hân chợt lóe sáng, đón được Phương Tình đang chạy tới, gắt gao ôm vào trong ngực, một câu cũng không nói.
Phương Tình ngẩng đầu nhìn hắn: “Lục Hân, anh có phải đang giận?”
Lục Hân vẫn là không nói, kỳ thật khoảnh khắc cô xoay người kia, tất cả bất mãn của hắn đã vỡ như bong bóng xà phòng, “bụp” một cái toàn bộ không còn. Cô nguyện ý lao về phía hắn, hắn có thể không vừa lòng gì nữa chứ?
“Xin lỗi, mẹ em chính là như vậy, mẹ em rất quan tâm em… em không phải cố ý giấu diếm gia cảnh của mình. Chỉ là em cảm thấy việc này cũng không quan trọng, em biết anh rất thích con người em, sẽ không bởi vì yếu tố bên ngoài mà dễ dàng thay đổi!”
Lục Hân quay đầu đi chỗ khác, khóe miệng rốt cục không thể ức chế nhếch lên thành một vòng cung xinh đẹp.
Phương Tình vươn tay nâng đầu hắn, hơi hơi đỏ mặt hôn in lên khoé môi hắn: “Lục Hân, bây giờ em phải đi vào, bằng không mẹ em sẽ nổi bão! Anh…. mẹ em khẳng định còn có chiêu sau, bản thân anh nên cẩn thận!!”
Lục Hân gật gật đầu, mãi khi không còn nhìn thấy bóng dáng Phương Tình, mới xoay người trở lại trong xe, tâm tình vô cùng sung sướng khởi động xe rời đi.
Chỉ cần Phương Tình nguyện ý đứng ở hắn bên này, cho dù thái hậu cầm giữ triều chính thì quan hệ gì? Hắn cũng không phải yếu đuối vô năng như Đồng Trị đế [2'>, hơn nữa, cuối cùng Từ Hi cũng không không có năng lực lật đổ gây nhiều sóng gió sao!
Phương Tình cùng Lục Hân giống như trở về thời gian học trung học gạt thầy cô dối cha mẹ lén lút yêu đương.
Dịch Trường Thanh thật sự là không tiếc xuống tay tàn nhẫn. Nghe nói Phương Tình ở toà soạn bị bất công, không nói hai lời thay cô làm đơn từ chức. Phương Tình đã sớm phiền chán ở phòng quảng cáo bị người ta ngày ngày sai vặt, từ chức vừa lúc cũng vui vẻ thoải mái, dù sao chứng nhận thực tập đã có, hơn nữa còn là khen ngợi. Lại không biết mẹ cô vì cô ngấm ngầm đem tới toà soạn không ít phiền toái, thủ đoạn tàn nhẫn, chèn ép đến độ toàn soạn rối loạn.
Có đều Phương thái thái ở đây, đều sắp xếp thoả đáng, khiến cho