Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vẫn Là Tình Yêu

Vẫn Là Tình Yêu

Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341414

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1414 lượt.

tình trạng bà ngang ngược đến cỡ nào không thể tưởng tượng nổi. Phương Hoán Chương đều cũng không can thiệp.
Lục Hân ở phía trước trầm mặc lái xe, từ kính phía sau cùng Phương Hoán Chương nhìn nhau một lát.
Phương Hoán Chương chậm rãi lộ ra một cái tươi cười có chút vừa lòng, thản nhiên mở miệng: “Mẹ con tôn kính nhất là ông nội con.”
Phương Tình sửng sốt lúc lâu mới hiểu ra, vui vẻ hôn ba một cái,: “Chỉ biết ba con nhất định sẽ giúp con”
Phương Hoán Chương liếc liếc mắt một cái nhìn Lục Hân sắc mặt có chút khó coi, trong lòng buồn cười.
Tiểu tử này rất lo lắng cho con ông, ý nghĩ chiếm giữ rất cao.
Khi Phương Hoán Chương xuống xe , Dịch Trường Thanh đã sớm chờ ở cửa đã lâu, nhìn thấy ông vội vàng ra dáng người vợ tới đón.
Lục Hân thừa dịp không ai chú ý, khẽ nói bên tai Phương Tình: “Đi theo tôi, có việc!”
Phương Tình nghi hoặc nhìn hắn môt cái, cái gì cũng không có hỏi, quay đầu noí với ba: “Ba, ba cùng mẹ tụ hop, con có viêc phải đi một lát .”
Dịch Trường Thanh liếc cô môt cái: “Có chuyện gì không thể về nói sau sao, nay ba con vừa tới lại là giao thừa, môt nhà khó có khi cùng môt chỗ, con muốn làm gì cũng phải để sau?”
Phương Tình bĩu môi nhìn Phương Hoán Chương.
Phương Hoán Chương ôn hoà cười, nắm tay vợ, lời nói nhỏ nhẹ,: “Vào đi thôi, bọn trẻ có cuộc sống của chúng nó. Anh hơi mệt, em vào với anh nghỉ ngơi một lát”
Dịch Trường Thanh vừa nghe, cái gì cũng không nhiều lời, kéo cánh tay ông liền vào nhà .
Phương Tình bất đắc dĩ thở dài, xoay người nhún vai, giọng điệu có chút chua nói: “Thấy không, nhà em nhất đó, trong mắt vợ chồng họ chỉ có lẫn nhau, hoàn toàn không chấp nhận em can dự”
Lục Hân trầm mặc không lên tiếng nhìn bóng dáng hai người nắm tay rời đi, thần tình trầm tư không nói.
“Đúng rồi, anh có chuyện gì?”
Lục Hân phục hồi tinh thần lại, sắc mặt bình tĩnh mở miệng: “Không có gì, em không phải nói là tân niên đều phải ở bên em sao?”
Phương Tình trong lòng vui mừng bắn pháo hoa, có chút do dự nói: “Nhưng mà nhà em . . . . .”
Lục Hân lôi kéo cô đi về phía xe, cũng không quay đầu lại nói: “Không sao, ba em không phải đồng ý rồi? Buổi tối anh sẽ đưa em về.”
Phương Tình nghĩ nghĩ, hiếm khi được Lục Hân lãng mạn một hồi, vì thế cái gì cũng không nói thêm nữa, bị Lục Hân kéo lên xe
Phương Tình xuống xe mới phát giác bất thường.






Phương Tình xuống xe mới giật mình phát giác bất thường.
“Đây là nơi nào?”
Lục Hân giống như làm ảo thuật lấy ra hộp lớn hộp nhỏ linh tinh, bình tĩnh nói: “Nhà của tôi”
Phương Tình trên mặt vừa sợ vừa giận: “Lục Hân anh lại gạt em!”
Lục Hân trấn định tự nhiên đóng cửa xe: “Tôi khi nào thì lừa em? Tôi đã nói từ sớm hôm nay phải ở nhà ăn cơm.”
Phương Tình khẽ liếc mắt nhìn trộm hắn một cái, cười nói: “Tính tình Lục Hân khá lạnh đạm, bác phải mạnh tay chút nữa”
Bà Lục vẻ mặt buồn tủi kéo cô ngồi xuống: “Hắn với ai cũng không thân thiết! Con không biết, hắn khó có khi về nhà một chuyến, trở về cũng không có khuôn mặt tươi cười, lạnh như băng. . . . . . Tiểu Tình a, khi nào các con kết hôn phải nhớ thường xuyên về nhà chơi với ta”
Phương Tình vốn đang tươi cười có chút vui sướng khi người gặp họa nhanh chóng cứng đờ vẻ mặt méo mó không biết nên trả lời thế nào.
Lục Hân hé ra răng nanh cười với cô, cười vô cùng đắc ý, quay sang trao đổi với mẹ mình một ánh mắt hiểu nhau mà không cần nói ra nữa..
“Tiểu Hân, chơi với Tiểu Tình một lát, ta lên trên lầu gọi ba con xuống.”
Bà Lục vừa đi, Phương Tình ngồi thẳng thắt lưng liền chùn xuống, nhéo cánh tay Lục Hân hạ giọng tức giận nói: “Anh làm em sợ muốn chết làm em sợ muốn chết làm em sợ muốn chết. . . . . .”
Lục Hân cười cười vô cùng dịu dàng: “Có cái gì phải lo lắng chứ, ba mẹ anh rất thân thiết…. nên lo lắng là tôi mới đúng chứ?”
Phương Tình ngượng ngùng buông tay ra, không cam lòng trợn trừng mắt: “Anh dám nói ba mẹ em không thân thiết? Nói lầm bầm, em sẽ nói cho bọn họ biết!”
Lục Hân vừa nghe, vội vàng đầu hàng: “Đừng đừng, tôi cũng không có ý đó!”
Phương Tình con mắt vòng vo chuyển, nín cười ra vẻ nghi hoặc hỏi: “Ôi, em thấy, mẹ Lục là người nhiệt tình như vậy, làm sao lại sinh ra người mặt lạnh cau có âm hiểm như thế này được chứ??”
Mặt Lục Hân đen xuống, nghiến răng nghiến lợi nói: “Để xem tôi trừng phạt em thế nào?”
Phương Tình rụt lui đầu, cười hì hì
Lục Kiên là người có vị trí ở giới chính trị, tuy rằng thấy Phương Tình lộ vẻ ân cần hiền lành, uy nghiêm trên người vẫn nghiêm cẩn khiến cho cô kính sợ trng lòng. Cho nên Phương Tình đối mặt với ba chồng tương lai đều là cung kính.
Tùy tiện nói qua vài câu, Phương Tình còn có chút ngồi không yên, đi theo bà Lục vào phòng bếp nấu cơm.
Lục Kiên thích ý ngồi tựa vào sô pha uống trà, nói chuyện với con: “Cô gái này không tệ.”
Lục Hân thản nhiên liếc ba mình một cái, không chút nào khiêm tốn thừa nhận: “Vừa mắt con, tất nhiên không tệ”
Lục Kiên liếc mắt nhìn hắn, hỏi: “Chuẩn bị khi nào thì đem v