XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vẫn Là Tình Yêu

Vẫn Là Tình Yêu

Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341631

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1631 lượt.

iệc này quyết định?”
Lục Hân trầm ngâm một lát nói: “Trước mắt có chút phiền phức. . . . . .”
Lục Kiên nhẩm lại, có chút kinh ngạc liếc mắt nhìn phòng bếp, dáng vẻ rất có hứng thú: “Sao? Người ta chướng mắt con?”
Lục Hân cười nhạo một tiếng: “Làm sao có thể. . . . . . song, mẹ nàng đó . . . . .”
Lục Kiên cảm thấy hiểu rõ, nghiền ngẫm cười: “Con muốn chúng ta làm như thế nào?”
Lục Hân đôi mắt chợt lóe sáng, trầm mặc không nói.
“Con vội vã đem cô nàng về nhà không phải muốn chúng ta giúp con sao?”
Lục Hân hừ lạnh một tiếng: “Không cần, là người của con, tự tay con cưới về” Dừng một chút còn nói, “Hơn nữa, con cưng của Dịch Cảnh Bình…. cha, ngài có năng lực làm cái gì?”
Lục Kiên kinh ngạc nhíu đầu mày, nhớ tới lúc còn trẻ hào quang của Dịch Trường Thanh bắn ra bốn phí, cười rộ sung sướng khi người gặp hoạ: “Khụ khụ. . . . . . vốn nghĩ cho mẹ con ra tay, nhưng con chắc cũng biết, mẹ con… thực sự không phải đối thủ của bà ta. Con trai, con hãy cố gắng lên nha!”
Khi ăn cơm, bà Lục không ngừng gắp thức ăn cho Phương Tình, nhiệt tình đến độ khiến cho Phương Tình đều có chút không được tự nhiên .
Bà Lục thái thái ôn hòa cười nói với hai người: “Khi nào thì mời thông gia ăn một bữa cơm, chúng ta cũng bàn hôn sự cho các con?”
Phương Tình tức khắc một ngụm cơm vừa nuốt bị nghẹn ở cổ họng, ho khù khụ.
Lục Hân vươn tay vỗ trên lưng cô cho thuận khí, đưa cho cô chén canh nói: “Ăn từ từ. . . . . . em xem em kìa, vui tới đâu cũng không nên nuốt vội như vậy… . . . .”
Phương Tình khụ càng lợi hại hơn, cúi đầu rơi lệ đầy mặt.
Bà Lục hình như không biết, còn tự nói tiếp: “Ta vừa mới xem qua lịch, sau tháng ba rất tốt, xuân về hoa nở, không bằng cách con tổ chức vào tháng ba đi!”
Phương Tình xấu hổ muốn chết, liên tục nháy mắt với Lục Hân, hắn vẫn ở đằng kia tao nhã ăn cơm.
Lục Hân cuối cùng nghiêng mặt nhìn cô, vô cùng dịu dàng nở nụ cười: ” Tôi thấy, đúng là rất tốt”
Bà Lục lập tức mặt mày hớn hở, vui vẻ cùng Lục Kiên thảo luận vấn đề tiệc rượu.
Phương Tình khụ một chút, đắn đo nói: “Việc ấy… mẹ Lục, ba Lục, con… tháng ba còn chưa có tốt nghiệp”
Bà Lục sửng sốt, lập tức khoát tay vô tình nói: “Không quan hệ không quan hệ, các con có thể trước đăng ký kết hôn, hôn lễ chờ con tốt nghiệp rồi cử hành cũng được.”
Phương Tình hết chỗ nói rồi.
Nếu để cho Dịch Trường Thanh biết cô cứ như vậy tự ý định chung thân…. . . . . . . Phương Tình đánh cái rùng mình, run rẩy run rẩy nâng lên chén canh, không cho phép tham dự cuộc thảo luận.
Vì hôm nay là giao thừa, bà Lục mặc dù không muốn bỏ cũng phải bỏ Phương Tình về nhà ăn cơm cùng người nhà đoàn tụ.
Vừa lên xe Phương Tình mặt cười không còn, mặt bình tĩnh không thèm để ý tới Lục Hân.
Lục Hân tự nhìn tự lái xe, một chút cũng không chịu ảnh hưởng từ cô, hoàn toàn không có chủ động nhận sai.
Phương Tình giả vờ không được, nhịn không được quay sang trợn mắt nhìn hắn: “Làm sao bây giờ?”
Lục Hân liếc nhìn cô một cái: “Cái gì làm sao bây giờ. . . . . .” Lập tức không có ý tốt gì cười cười, cố ý dùng một kiểu giọng hiểu rõ nói, “À — em là nói hôn lễ làm sao bây giờ? Ồ, tôi nghĩ là muốn. . . . .theo phong thái của em, kiểu Trung Quốc thế nào?? Mũ phượng khăn quàng vai cũng không tệ . . . . . .”
Phương Tình cả người chìm vào trạng thái cáu kỉnh, không có sức đùa giỡn, không làm sao được nói: “Em mặc kệ, tự bản thân anh gặp mẹ em mà nói!”
Lục Hân nghe vậy cười đến mức đường làm quan rộng mở: “Nói như vậy em đồng ý rồi?”
Phương Tình ngẩn người, hiểu rằng bản thân mình bị hắn dắt mũi rồi, chẳng khác nào là bản mình đồng ý lời cầu hôn từ hắn, không khỏi giận dữ một quyền đánh về phía hắn: “Cút! Không nhẫn không hoa tươi, làm gì có hàng lợi cho anh như vậy?”
Lục Hân vừa lái xe, vừa có chút đăm chiêu nhìn cô một cái.
Lưu Hiệp hoàn toàn ở Hà gia.
Mấy ngày này hắn mỗi ngày ở khách sạn chạy qua lại Hà gia, cùng bà Hà mua sắm đồ tết, đi theo làm tuỳ tùng cẩn thận hầu hạ. Sáng ba mươi đã đến Hà gia, vẻ mặt vui sướng chúc tết mọi người.
Bà Hà cùng Hà Nguyện đối với biểu hiện của hắn vô cùng vừa lòng, duy chỉ có Hà Giai Hỉ, thường thường châm chọc khiêu khích một phen.
Lưu Hiệp mặc tạp dề vẻ mặt vui vẻ, tay áo xắn cao mồ hôi nhễ nhại ở trong phòng bếp, đi theo bà Hà học làm sủi cảo.
“Ôi chao, nhân bánh đừng bỏ nhiều, không thì lúc bỏ vào nồi sẽ bị mở miệng” Song Hỉ cùng hắn rất thân mật hai đầu dựa sát vào nhau, tay nắm tay dạy hắn.
Bà Hà cười nhìn bọn họ: “Tiểu Hiệp lần đầu tiên làm sủi cảo, có thể gói thành như vậy rất tốt rồi, ta nhớ rõ Song Hỉ con đó lần đầu tiên làm sủi cảo tất cả đều mở miệng nha”
Có con rể tương lai trước mặt lại vạch trần con gái nhà mình sao…
Song Hỉ ngượng ngùng cười cười, oán trách nhìn bà mẹ một cái: “Mẹ thật là. . . . . .”
Lưu Hiệp lập tức vẻ mặt thâm tình chân thành nhìn chăm chú vào cô: “Không sao, anh cũng không ghét bỏ em”
Hà Giai Hỉ vỗ vỗ bột mì trên tay, bưng sủi cảo mình làm xong đứng lên, lạnh lùng bỏ lại hai chữ “Như dạ dày” .
Bà Hà vẻ mặt đồng tình an