Đoạt Vợ: Cô Gái, Yêu Phải Em Rồi
Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341423
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1423 lượt.
ủi Lưu Hiệp: “Tiểu Hiệp con đừng để ý nó, nó cứ như vậy, chưa nói ‘ buồn nôn’ cũng đã rất có tiến bộ to lớn!”
Cơm tất niên tất nhiên là ở lại Hà gia ăn.
Lưu Hiệp chưa từng có ăn qua ngày tết như vậy. Trước kia lễ mừng năm mới cũng là cả nhà ngồi cùng nhau, một bàn ăn dài quá lớn, lẫn nhau cách biệt quá xa ngày cả nói chuyện cũng lười mở miệng. Phòng khác trống rỗng có vẻ càng thêm quạnh quẽ, hắn mỗi lần đều chỉ là mang tính tượng trưng ăn một chút gì rồi đi, đi quán bar cùng một đám ăn chơi trác táng thoả thích cả đêm.
Nhưng bây giờ, Song Hỉ líu ríu nói may mắn, giống như làm nũng muốn tiền lì xì của ba mẹ. Hà Nguyên cười rất hiền lành cùng mọi người rót rượu. Bà Hà cố tình xụ mặt giả vờ cãi nhau với Song Hỉ ngây thơ, trong mắt ý cười càng rõ, thậm chí ngay cả Hà Giai Hỉ luôn luôn không để cho hắn sắc mặt hoà nhã cũng mang theo một chút ý cười.
Lưu Hiệp nhìn thấy tiền lì xì mới nhận được trước mặt mình mà sững sỡ, tay trái đặt trên bàn được một bàn tay lặng lẽ cầm.
Hắn quay đầu lại thấy Song Hỉ đang cười nhìn hắn, buồn bã trong lòng cùng hâm mộ lập tức tiêu tán. Này đó…. hắn từ từ cũng sẽ có được, không phải sao?
Cả nhà cười nói vui vẻ hoà thuận bình phẩm sủi cảo của mọi người, một hồi ăn cơm rất vui vẻ.
Sau khi ăn xong thu dọn xong, mọi người liền tụ ở phòng khách đánh bài, TV mở ra lại không ai xem, giống như chỉ là vì tăng thêm không khí náo nhiệt trong nhà.
Hà Nguyên vì nghề nghiệp của mình, cuộc sống làm việc và nghỉ ngơi vô cùng có quy luật, vừa đến mười giờ liền kéo bà Hà vô cùng phấn khởi đi nghỉ ngơi.
Lưu Hiệp đành phải lưu luyến chia tay Song Hỉ dưới ánh mắt lạnh lùng của Hà Giai Hỉ.
Nằm ở trên giường, Song Hỉ chẳng có chút buồn ngủ nào..
Đêm giao thừa bên ngoài rất náo nhiệt, thường thường sẽ có trẻ con chơi trò đốt pháo tiếng pháo vang truyền tới, trong bóng đêm âm thanh đó có vẻ rất rõ ràng.
Song Hỉ lăn qua lộn lại, nghĩ tới Lưu Hiệp trong lòng còn có một tâm tình nói không rõ. Vốn là ngày cả nhà đoàn viên, hắn vì cô một mình lẻ loi ở bên ngoài, Song Hỉ vừa cảm động lại đau lòng.
Cô hạ quyết tâm, không biết muốn nói gì, chỉ gửi một tin nhắn trống.
Không trong chốc lát, di động liền vang lên.
Song Hỉ vội vàng bắt máy, trong phòng tối om có ánh trăng sáng bên ngoài hắt vào trong khiến cho người ta có thêm một chút yên tĩnh lẫn ấm áp.
Lưu Hiệp mang theo chút ý cười, giọng nói trầm thấp có từ tính: “Còn chưa ngủ?”
Song Hỉ “Ừ” một tiếng, chung quanh rất im lặng, cô có thể nghe thấy nhịp thở của Lưu Hiệp truyền từ di động tới, cảm giác thấy yên tâm mà trước này chưa từng có.
Lưu Hiệp lúc này đứng trên ban công, đêm đông bởi vì có Song Hỉ ấm áp liền cảm thấy không có hơi lạnh.
“Ngủ không được? Ồ. . . . . . Có phải hay không nhớ anh?”
Song Hỉ mỉm cười cũng không trả lời.
Lưu Hiệp đang muốn tiếp tục nói lời ngon tiếng ngọt dỗ cô nàng ngủ, bên ngoài “ầm” một tiếng, pháo hoa đầy trời pháo hoa sáng lạn nở rộ, cả tấm màn đêm đen đều sáng ngời lên.
Song Hỉ cũng nghe thấy rồi, ngay sau đó là từng đợt từng đợt pháo hoa liên tiếp nổ giòn giã, đã là mười hai giờ, năm mới đã tới.
“Hiệp Hiệp, năm mới vui vẻ!” Song Hỉ kéo bức màn, thưởng thức pháo hoa rực rỡ.
Lưu Hiệp ánh mắt dịu dàng hẳn, phản chiếu pháo hoa rực rỡ, trong đồng tử tràn ngập màu sắc
“Hỉ Bảo, anh muốn gặp em. . . . . .”
Anh thật vui vì cuộc sống này có em làm bạn, muốn nhìn thấy em, lúc nào cũng muốn được chạm vào mặt mày em. Từ nay về sau, anh không chỉ có một mình, có một tương lai tốt đẹp, hy vọng mỗi một tiếng chuông vang báo hiệu năm mới, đều có thể có em ở bên cạnh cùng nghe.
Song Hỉ trầm mặc hồi lâu, lâu đến mức Lưu Hiệp nghĩ rằng cô chẳng có tình thú gì đã ngủ quên, mới nhẹ nhàng nói: “Chờ em!”
Song Hỉ cất di động, nhanh chóng thay quần áo, rón ra rón rén đi xuyên qua phòng khách.
“Cách” , đèn trên tường phòng khách sáng, tay Song Hỉ vịn ở trên cửa cứng ngắc quay đầu lại, rặn nụ cười: “Ha hả, chị, khuya như vậy còn không ngủ sao?”
Hà Giai Hỉ mặc váy ngủ bông kiểu dáng bình thường, mang dép lê cũng khiến cho Song Hỉ có cảm giác áp bách mạnh mẽ.
“Em muốn làm gì?”
Nằm ở trên giường, Song Hỉ chẳng có chút buồn ngủ nào..
Đêm giao thừa bên ngoài rất náo nhiệt, thường thường sẽ có trẻ con chơi trò đốt pháo tiếng pháo vang truyền tới, trong bóng đêm âm thanh đó có vẻ rất rõ ràng.
Song Hỉ lăn qua lộn lại, nghĩ tới Lưu Hiệp trong lòng còn có một tâm tình nói không rõ. Vốn là ngày cả nhà đoàn viên, hắn vì cô một mình lẻ loi ở bên ngoài, Song Hỉ vừa cảm động lại đau lòng.
Cô hạ quyết tâm, không biết muốn nói gì, chỉ gửi một tin nhắn trống.
Không trong chốc lát, di động liền vang lên.
“Hỉ Bảo, anh muốn gặp em. . . . . .”
Anh thật vui vì cuộc sống này có em làm bạn, muốn nhìn thấy em, lúc nào cũng muốn được chạm vào mặt mày em. Từ nay về sau, anh không chỉ có một mình, có một tương lai tốt đẹp, hy vọng mỗi một tiếng chuông vang báo hiệu năm mới, đều có thể có em ở bên cạnh cùng