XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vẫn Là Tình Yêu

Vẫn Là Tình Yêu

Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341429

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1429 lượt.

ắn chờ cái gì, nhưng nghĩ đến cô có việc, một chốc nữa sẽ tiếp tục gọi điện thoại.
Lưu Hiệp tuy rằng bất cần đời, bình thường hay làm theo ý mình, cũng là người không có chừng mực. Hắn chưa bao giờ nghĩ tới mình có một ngày rơi vào cảnh ‘nghìn dặm xa xôi’ đuổi theo vợ, vì một cô gái bỏ xuống tất cả.
Lục Hân nói mặc dù châm biếm, những cũng không phải không có đạo lý, có mỹ nhân còn muốn giang sơn làm gì?
Lưu Hiệp nhớ tới cô gái ngốc kia lại cười rộ lên, nhớ tới cô ở trước mặt hắn điệu bộ giương nanh múa vuốt, nhớ tới mỗi lần cô làm chuyện gì sai cố ý giả vờ khúm núm, trong lòng mềm mại không thể tưởng tượng nổi.
Tình yêu cho tới bây giờ không có quy luật nào có thể nói, cũng không có theo luật nào, trong thế giới tình yêu, luôn sẽ có một chuyện vớ vẩn tuyệt đối không ngờ tới nhưng sẽ xảy ra.
Lưu Hiệp bị một hồi tiếng gõ cửa dồn dập làm cho bừng tình, lúc buông ly rượu đi mở cửa tim đập thật nhanh, hắn bỗng nhiên có một cảm giác không dám tin.
Mở cửa ra, bên ngoài quả nhiên Song Hỉ đứng thở hổn hển.
Song Hỉ một mạch chạy tới, gió đêm đông thổi vào mặt cô càng hồng, có chút rít rít đau. Một tay cô chống lên mép cửa, ngẩng đầu đối Lưu Hiệp cười sáng lạn, đứt quãng nói: “Em, em đến đây. . . . . .”
Lưu Hiệp ánh mắt sáng lạng nhìn cô hồi lâu, đột nhiên vươn tay túm chặt tay chống cửa của cô, kéo vào lòng ngực. Sau đó xoay người đóng cửa, không cho cô có thời gian thở liền hôn xuống.
Song Hỉ sửng sốt, lập tức chủ động vươn tay ôm lấy cổ hắn, nhiệt tình đáp ứng lại.
Có lẽ là không khí rất tốt, từ trước đến nay Song Hỉ thẹn thùng xấu hổ nay lớn mặt vươn đầu lưỡi cùng hắn dây dưa, khiến cho Lưu Hiệp càng không thể khống chế được, dùng sức đem cô nhào vào trong ngực.
Lưu Hiệp một tay nâng gáy của cô, một tay miết dọc theo cột sống cô một đường chạy xuống, lực đạo vừa phải, ấn đến độ toàn thân Song Hỉ mềm nhũn, ngứa ngáy.
Lưu Hiệp đem cô ép sát tường, vừa có chút hung hãn gặm nhấm môi lưỡi mềm mại của cô, vừa không quên rất nhanh cởi bỏ nút thắt quần áo cô. Hắn có rất lâu không chạm qua cô, giờ này khắc này thầm nghĩ đem cô ăn sạch sẽ nuốt vào bụng, không bao giờ … phải lo lắng có người tách bọn họ xa nhau.
Song Hỉ lén lút buông tay xuống, Lưu Hiệp tắm rửa xong cũng chỉ mặc một bộ áo tắm dài rộng thùng thình. Song Hỉ lôi kéo cởi bỏ dây lưng áo tắm, tay nhỏ bé chậm rãi với vào trong quần áo, học động tác thường ngày của hắn, vuốt ve cơ bụng rắn chắc của hắn.
Lưu Hiệp thở hổn hển rất kịch liệt, thoáng ngừng ra khoảng cách lột trần Song Hỉ. Sau đó hôn lên phía sau vành tai mẫn cảm của cô. Da trắng như ngọc vành tai mảnh được cái lưỡi quét qua, hơi thở nóng ấm toàn bộ phun vào lỗ tai cô, chọc cô, khiến cho toàn thân cô kìm không được run rẩy.
Môi lướt đến xương quai xanh của cô, sau đó tiếp tục di chuyển xuống dưới, Song Hỉ thở hổn hển, theo cô thở dốc, bộ ngực cũng phập phồng, thu hút người mơ màng.
Hai mắt Lưu Hiệp yêu khí tràn lan, tất cả đều là đỏ, dục tình không che đậy, cúi đầu ngậm trụ một núi mượt mà mịn nhẵn, đầu lưỡi ác ý đánh lên xuống ở đỉnh, còn không quên thỉnh thoảng dùng răng gặm nhấm, khẽ chuyển qua lại giữa hai bên.
Song Hỉ bị Lưu Hiệp cố tình kích thích khiến toàn thân đỏ ửng, trước ngực vừa đau lại ngứa, khiến cho cô vô cùng khó chịu phát ra tiếng như con mèo con nhỏ “lầm bầm” , tay không tự giác lui xuống dưới bụng hắn nắm….
Song Hỉ đưa tay đặt lên chổ cứng cứng nong nóng đó cũng không biết tiếp tục thế nào. Lưu Hiệp nhịn không được dùng sức cắn cô một cái, một tay đè lại động tác của Song Hỉ, một tay nhẹ vỗ về Song Hỉ.
Lưu Hiệp nhẫn rất vất vả cực khổ, hoa đào trong mắt hơi hơi phiếm hồng, dục vọng ngập trời. Song Hỉ nhìn vào đó hơi hoảng sợ.
Lưu Hiệp đưa tay ôm trọn đầu gối cô, nâng một chân cô gác lên eo mình, ép cô vào tường, đi thẳng vào.
Song Hỉ nhíu mày kêu lên một tiếng đau đớn, gắt gao ôm lấy cổ hắn, hai chân trắng nhỏ như dây leo quấn ở trên lưng hắn, bị hắn đâm vào vừa lên một chút.
Tới rồi sau đó Song Hỉ càng lúc càng chịu không nổi, vươn tay thật mạnh bấu bờ vai rộng của hắn. Lưng trần, đem đầu vùi vào bên gáy hắn hơi thở rên rỉ trong cổ họng một lần một lần xin hắn.
Sự thật chứng minh đàn ông chính là cầm thú.
Song Hỉ càng cầu xin, Lưu Hiệp lại càng hưng phấn, không quan tâm càng hăng hái hơn, tươi cười trên mặt thoạt nhìn tà mị kinh người. Song Hỉ trong lòng kêu khổ không ngừng, rốt cục nhịn không được khóe mắt chảy ra nước mắt, há mồm hung hăng cắn lên vai Lưu Hiệp.
Eo Lưu Hiệp tê rần, suýt chút nữa khống chế không được, nâng Song Hỉ thoáng thả lỏng một chút, liền ôm cô hướng vào trong phòng, vừa đi vừa ‘di chuyển’ từ trên xuống…
Đêm hôm đó, Song Hỉ rơi lệ đầy mặt kiến thức cái gì gọi mặt người tâm thú, tự mình trải qua một đêm N lần trong truyền thuyết.
Thân thể Song Hỉ trắng noãn trắng noãn bị Lưu Hiệp uốn dẻo thành mọi tư thế. Lúc cuối cùng, Song Hỉ ngay cả kêu đều kêu không được, chẳng còn sức mà cắn một góc gối, trước mắt từng đợt ánh sáng lóng lánh, giống như pháo hoa tối nay, lại một lần nữa sáng lạn