Tất Cả Mọi Người Đều Yêu Tổng Giám Đốc
Tác giả: Huyền Mặc
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341334
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1334 lượt.
i vẻ nói: “Đi thôi đi thôi, đi vẽ poster.”
Nói xong cô ấy kéo Duy An đi, Trịnh Chí Ma còn ở đằng sau tiếp tục giọng Kinh kích của mình: “Hê hê, đúng thế, chúng ta đang sốt sắng muốn được thi đấu với Đại học A, ngàn vạn lần không thể để thua họ về khí thế, đúng không? Duy An này, việc tuyên truyền cho trường chúng ta nhờ cả vào em và Mộng Mộng đấy! Cố lên cố lên!”
Duy An hạ giọng lẩm bẩm một câu là cô không muốn đi, nhưng cả hai người đều không cho cô có thời gian từ chối, lúc Cố Mộng Mộng buông cô ra, cô đã bị hai người bọn họ đẩy vào phòng học chung rồi.
Phân tán sự tập trung đôi khi lại là cách tốt nhất để chữa trị muộn phiền, mọi căng thẳng buồn bực dường như đều tạm thời bị lắng xuống trước những công việc ở đội bóng rổ.
Ba người cười cười nói nói suốt dọc đường, ra sức tìm cách hất hết trách nhiệm của việc tuyên truyền sang người khác. Trịnh Chí Ma kiên trì muốn hai cô gái thiết kế tờ rơi, đồng thời còn muốn các cô đứng phát cho sinh viên ở trong sân trường, chẳng khác với việc phát tờ rơi quảng cáo là bao.
“Tại sao bọn em phải đi? Vẽ thôi cũng đã quá lắm rồi còn phải lao động khổ sai nữa?” Cố Mộng Mộng lười biếng phản đối.
Trịnh Chí Ma ngọt nhạt khuyên bạn gái, xòe bàn tay ra bắt đầu giảng giải đạo lý: “Em xem, những người anh biết toàn học năm hai, năm ba rồi, còn chưa kết thúc học kỳ, chỉ có bọn em rảnh rỗi vào ngày mai thôi.”
Cố Mộng Mộng đành gật đầu, Duy An chẳng có cách nào đành trơ mắt đứng nhìn mình bị hai người đó nhốt trong lớp học, chấp nhận số phận mà đồng ý: “Thôi được rồi.”
Nhưng Duy An thích cảm giác đó, cảm giác được bảo vệ, anh là chỗ dựa của cô, cho dù cả thế giới này có sụp đổ.
Nghĩ thế, đột nhiên cô nhận ra cuộc sống của mình đã không còn liên quan chút nào với Kiều Ngự nữa. Học kỳ trước, cô còn lén rúc chăn nghĩ tới khuôn mặt nghiêng của Kiều Ngự, phác thảo những đường nét trên khuôn mặt anh, mỗi lần ngắm bức vẽ anh là ngắm liền mấy tiếng đồng hồ.
Quả nhiên, cuộc sống đôi khi có những tình tiết như trong truyện, Duy An đợi một người, đợi tới mức chính bản thân cô cũng không chịu nổi nữa mà từ bỏ. Khi đó, Kiều Ngự mới chịu ngồi trước mặt cô cùng cô uống ly café “Hơi ấm của người yêu”. Cuối cùng cô kết luận, chuyện cổ tích cũng có tính triết học nhất định. Ví dụ, hoàng tử công chúa hay kỵ sĩ và phù thủy; đôi khi, hai người căn bản không đứng trong cùng một thế giới, tình yêu đau khổ như thế chắc chắn thất bại.
Huống hồ có ai từng nói rằng, một nghìn tòa cung điện sụp đổ cũng không bằng một lần trái tim tan nát.
Cô nhìn về phía thư viện xa xa, nó kiêu hãnh đứng đó giống như sự tồn tại của hồ sơ và nhân chứng, cô muốn hỏi nó, tất cả những nỗi đau và niềm cảm động sau này liệu có còn ai nhớ tới không?
Nhưng thư viện không biết nói.
Cảm xúc dâng trào, Duy An đứng một mình bên cửa sổ cảm khái, Trịnh Chí Ma từ ngoài đi vào phá vỡ không khí đó, anh ta lên tiếng: “Đúng rồi! Duy An này, Mộng Mộng về ký túc lấy khăn, vừa rồi gọi điện báo đã vào mạng kiểm tra lần nữa, topic đó bị xóa thật rồi.”
Duy An gật đầu, Trịnh Chí Ma ngập ngừng ghé sát người cô hỏi: “Topic gì thế? Khi anh lên mạng tìm kiếm để đọc thì đã không thấy đâu nữa, Mộng Mộng không chịu nói.”
“Không có gì, tin vớ vẩn ấy mà.”
Trịnh Chí Ma quay đầu bày tỏ sự bất mãn, vừa bỏ đi vừa ngâm thơ: “Thật vô vị. À… Sao chỉ say mê những gì vàng úa, còn vui tươi em lại tỏ ra buồn?(*)”
(*) Bài Sonnet số 8 của William Shakespeare, Phan Cẩm Thịnh dịch
Duy An cầm bút vẽ lắc đầu phớt lờ anh ta, giờ ngoài thẫn thờ và nghỉ ngơi ra, thời gian còn lại cô đều dùng để làm việc.
Vậy là liền hai ngày sau đó, Trịnh Chí Ma đã biến thành nhân vật Chu râu vểnh(*) nổi tiếng. Sau khi tập luyện ngoài sân bóng, anh ta chạy lên giảng đường, tay cầm tập thơ của Shakespeare, ngồi ở vị trí cao nhất, từ trên nhìn xuống giám sát bạn gái và cô bạn cùng phòng của bạn gái làm việc.
(*) Chu râu vểnh là nhân vật địa chủ ác bá nổi tiếng dưới ngòi bút của Cao Ngọc Bảo trong tác phẩm Gà gáy nửa đêm
Ngay cả căn phòng để cho họ làm việc này, cũng là do Trịnh Chí Ma lấy uy danh của đội trưởng đội bóng rổ, nằn nỉ ngọt nhạt cả nửa ngày với thầy giáo giữ chìa khóa mới lấy được. Duy An nói Trịnh Chí Ma đã chiếm dụng cơ sở vật chất của trường một cách phi pháp; còn anh ta lại hống hách nói muốn mang vinh quang về cho trường, nhà trường phải cảm ơn ba người bọn họ mới đúng.
Đội trưởng đại nhân được ăn còn được nói, nhưng chưa đủ, trong thời gian giám sát liên tục đưa ra những lời đánh giá, nhận xét: “Hì hì, quả nhiên là nhân tài của Học viện Mỹ thuật, vẽ đẹp quá. Ừm… đúng rồi, quả bóng vẽ to hơn một chút, che tay của người cầm đi.”
Duy An đã chấp nhận sẽ giúp đỡ anh ta, cũng may đội bóng rổ không yêu cầu nhiều, cô và Cố Mộng Mộng cũng gần như hoàn thành công việc vào tối thứ Năm, Trịnh Chí Ma vô cùng vui vẻ, mang đi in để chuẩn bị cho trận thi đấu hôm sau.
Trước lúc ra khỏi cửa, anh ta còn hét lớn với giọng rất hống hách: “Duy An, quả nhân vô cùn