The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Tuổi 13

Vương Phi Tuổi 13

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1342928

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2928 lượt.

ống chế lửa, ngoài nóng trong lạnh, đây là kiến thức thông thường, không phải là ta cuồng vọng, mà là Minh Đảo các ngươi quá xem thường người trong thiên hạ.”
Đối chọi gay gắt, lời nhàn nhạt nhưng ẩn ý châm chích cực kì bén nhọn.
Hỏa Vương nghe nói vậy, sát khí trong mắt cứng lại, nhìn chằm chằm Lưu Nguyệt, Dược Vương và Lực Vương bên cạnh cũng ngẩng đầu nhìn Lưu Nguyệt chăm chú.
Rượu càng tinh khiết, bốc cháy càng mãnh liệt, đông nó lại thành băng, lấy vật khác làm mồi dẫn, muốn đốt cháy một vùng quả thực là chuyện dễ dàng, ví như đèn cồn và viên rượu cồn, Lưu Nguyệt đã xem qua quá nhiều, thật sự là đồ vật cực kỳ bình thường.
Đèn cồn bốc cháy tạo ngọn lửa màu u lam, tuy lớp ngoài cùng của ngọn lửa nhiệt độ cực kỳ cao, tâm ngọn lửa nhiệt độ lại khá thấp, đây càng là kiến thức cơ bản trong cơ bản.
Ngọn lửa đả thương người, chẳng qua do nội lực cường hãn của Hỏa Vương mà thôi.
Lừa người chưa từng thấy, có thể, lừa nàng, nằm mơ đi.
Tấm màn bí mật che lấp sự việc, chỉ bằng một câu nói, đã bị vén đi.
Mọi người trong đại điện dù hiểu rõ hay không hiểu câu này của Lưu Nguyệt, nhưng căn cứ theo thần sắc kinh ngạc của ba người Minh Đảo kia, lo lắng hồi hộp cũng giảm bớt, lại càng ngẩng đầu ưỡn ngực tự tin.
Hai mắt đối chọi nhau gay gắt, Dược Vương đột nhiên khẽ cười, ngẩng đầu nhìn Hiên Viên Triệt, nói: “Lễ chúng ta biếu tặng Thiên Thần Vương lần này, Thiên Thần có người có thể tiếp, thật không còn gì tốt hơn.”
Dứt lời, cổ tay vung lên, tầng một rương gỗ đựng lễ vật là Băng Tinh vốn đã nát bấy, nay bị kình phong quét qua, lộ ra tầng thứ hai.
Lực Vương và Hỏa Vương đứng một bên thấy vậy, sát ý và kinh ngạc trong mắt liền biến mất, khôi phục thành vẻ bình tĩnh không chút lay động, ôm ngực đứng ở phía sau Dược Vương.
Khom lưng mở ra tầng thứ hai, Dược Vương chậm rãi lấy ra một khay bằng bạch ngọc.
Trên khay là một khối huyết ngọc đỏ lòm như máu, thuần sắc óng ánh nhu hòa, không có có một tia tạp chất, lớn bằng bàn tay, không hề có can thiệp nào bên ngoài, trời sanh đã có hình dạng Kỳ Lân, ánh hồng trong ngọc lưu động dưới ánh sáng, thật giống như Kỳ Lân đạp trên mây hồng, giống như có sự sống vậy.
Ánh mặt trời từ ngoài điện xuyên thấu qua, chiếu rọi trên huyết ngọc, ánh ngọc lấp lánh lung linh, tản mát ra tia bảy sắc cầu vồng, đoạt lấy hô hấp mọi người.
Quần thần trong đại điện không ai không là người từng trải, từng thấy qua vô số châu báu bảo vật, lúc này nhìn thấy kiện bảo vật thứ hai của Minh Đảo, không khỏi đồng loạt hít một hơi lãnh khí.
Trong đại điện yên tĩnh, vang lên tiếng hít sâu thật rõ.
Xét về ngọc thạch quý, lấy sắc (màu sắc) làm trọng, càng cổ xưa lại càng là bảo vật tuyệt thế.
Huyết ngọc Kỳ Lân toàn thân óng ánh không một tia tạp sắc, bên trong như ẩn chứa dòng máu cuộn chảy, đây là vật bọn họ chưa từng gặp qua, mặc dù không biết quý giá đến mức nào, nhưng tuyệt đối có thể khẳng định đây là kì trân hiếm thấy.
Nhàn nhạt nhìn lướt qua bảo ngọc của Minh Đảo trước mắt, Lưu Nguyệt không có phản ứng gì, không phải nàng xem bảo vật như cặn bã, mà thật sự là nàng không biết những vật này giá trị như thế nào, nàng còn chưa có nghiên cứu qua lĩnh vực này nhiều.
Mà trong đại điện còn một người khác mặt mày bất động, là Hiên Viên Triệt, hắn không giống Lưu Nguyệt không biết nó trân quý đến mức nào, ngược lại còn biết rõ, Minh Đảo lấy ra vật càng quý, tâm tư càng là không nhỏ.
Phúc họa cùng đồ vật quý giá có mối liên hệ vô cùng mật thiết, không biết tiếp theo sẽ là chuyện chấn động nào đây.
Bưng khay ngọc bằng Bạch Ngọc lên, Dược Vương ngẩng đầu nhìn Hiên Viên Triệt mặt không chút thay đổi, trầm giọng nói: “Đây là huyết ngọc Kỳ Lân, là trân bảo trong bảo khố của Minh vương đời thứ 103 của Minh Đảo ta, được dùng làm vật truyền thừa trong Vương tộc, giá trị của nó không cần phải nói, là vật được Vương chúng ta yêu thích
Thiên Thần Vương Hiên Viên Triệt, ngươi và Minh Đảo ta có quan hệ như thế nào, ngươi biết, ta biết, trong lòng chúng ta cũng đã rõ ràng.
Nay niệm tình một tấm chân tình của ngươi, lại vừa là nhân tài hiếm có trên đời, Minh Đảo ta cũng ái tài (yêu quý tài năng), không muốn tiêu diệt ngươi dễ dàng như vậy.
Hôm nay, Minh Đảo ta đặc biệt đưa đến kỳ trân tuyệt thế, đồng nghĩa giúp ngươi đoạt được thiên hạ.
Thiên Thần Vương Hiên Viên Triệt, cơ hội, chỉ có một lần, nhận hay không nhận, ngươi cần phải chọn lựa cẩn thận.”
Dứt lời, cổ tay khẽ chuyển, kéo tấm lụa đỏ trùm lên một vật khác trong khay ngọc…một viên ngói vô cùng bình thường hiện ra.
Huyết ngọc Kỳ Lân trân quý, một viên ngói cũ bình thường, đây quả thực là không chút liên quan, hai vật này không bao giờ tồn tại cùng một chỗ.
Nhưng, lúc này lại bị Minh Đảo đặt chung trong một cái khay ngọc.
Lời nói ra vô cùng nhẹ nhàng, chúng thần trong đại điện như lọt vào trong sương mù, huyết ngọc Kỳ Lân cùng mái ngói cũ để chung một chỗ, khiến người ta mơ hồ không rõ, có ý gì đây? Không hiểu chuyện này, nhưng lại nghe được câu ‘giúp ngươi đoạt thiên hạ’ kia.
Không khỏi vui