Tuổi Xuân Của Em, Tòa Thành Của Anh
Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1342898
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2898 lượt.
phí thời gian ở cùng nàng, mà kết quả là nàng thật sự chỉ muốn đi làm mấy thứ tủ gỗ ván giường đấy nhé?
“Âu Dương Vu Phi, còn nhớ rõ ván cược của chúng ta không?” Không trả lời Âu Dương Vu Phi, Lưu Nguyệt đột nhiên quay đầu nhìn hắn hỏi.
Âu Dương Vu Phi cầm chiết phiến trong tay vẩy một cái; lúc này lại đi hỏi cái này ư…
“Cược thứ gì?” Âu Dương Vu Phi cũng trực tiếp hỏi lại.
Khoé miệng Lưu Nguyệt khẽ cong lên, cúi đầu, nói nhỏ vài câu vào tai Âu Dương Âu Phi.
Âu Dương Vu Phi trong mắt nháy mắt dâng lên kinh ngạc, cực kỳ kinh ngạc nhìn Lưu Nguyệt, ngạc nhiên nói: “Ta không nghe sai.”
Lưu Nguyệt vỗ vỗ vai Âu Dương Vu Phi rồi ném lại một câu: “Tai ngươi tốt lắm.”. Mặc kệ kẻ đang sửng sốt kia, tiếp tục cuộc sống thợ mộc của nàng thôi.
Gió núi thổi tới, cây cối xào xạc, không khí mát mẻ.
Ba ngày sau, công việc thơ mộc của Lưu Nguyệt kết thúc.
Âu Dương Vu Phi mạc danh kỳ diệu nhìn cái thứ mới chế tạo mới được mang ra, cái thứ bị Lưu Nguyệt vứt ở đỉnh núi rồi không để ý kia; cho dù ở tận cùng tư tưởng của hắn cũng không nghĩ, cái thứ không đâu vào đâu kia có thể làm được gì.
Mà lúc Lưu Nguyệt ở trên núi làm thợ mộc chế tác thủ công mỹ nghệ, chiến trường nảy sinh thiên biến vạn hoá, Hiên Viên Triệt và Nam Tống triều đều hừng hực khí thế tiến lên phía trước.
Tung hoành ngang dọc khắp chiến trường, mù mịt không dưới mấy chục dặm.
Ngày hôm đó, sắc trời rực rỡ, ánh mặt trời từ không trung xanh ngắt chiếu xuống mặt đất, bắt đầu toả ra hơi nóng hừng hực.
Trống trận nổ vang, thiên quân vạn mã thét gào chuyển động.
Lại là một trận chính diện giao tranh.
Trung quân của Thiên Thần toàn bộ xuất trận, Hiên Viên Triệt tự mình xuất chinh.
Sát phạt ngợp trời, tinh phong huyết vũ tràn ngập bình nguyên.
Thúc ngựa phi nhanh đến bên cạnh Hiên Viên Triệt đang chỉ huy giữa ba quân, Lưu Nguyệt ghìm cương dừng lại.
Hiên Viên Triệt đứng trên chiến xa, khôi giáp chắc chắn loé ra ánh sáng vàng kim, tản ra sát khí cứng rắn nghiêm nghị , uy phong lẫm liệt.
Nhuyễn kiếm trong tay vung lên, ngàn vạn binh mã đồng loạt chuyển động.
Bình tĩnh chỉ huy, Hiên Viên Triệt nhìn bao quát toàn bộ chiến trường, lại nghiêng đầu nhìn, Lưu Nguyệt đang chạy tới chỗ chàng.
Lưu Nguyệt nhướng mày nhìn lại, cái gì cũng không nói, chỉ giục ngựa phi nhanh đến bên chiến xa của Hiên Viên Triệt.
Ngôn ngữ đặc biệt, không cần nói ra, chỉ cần liếc mắt nhìn nhau liền hiểu ý.
Chiến sự kịch liệt, thanh âm chém giết vang lên không ngừng.
Từ xưa đến nay, lừng lẫy nhất là có thể ở tại chiến trường giết giặc.
Chỉ thấy đao kiếm trường mâu âm lãnh, giữa ánh mặt trời vàng rực hoa lệ, u ám lan tràn, vô tình bao phủ khắp chiến trường.
Máu tươi theo binh khí âm lãnh sắc nhọn bắn tung toé lên tận chân trời, như một tầng sương mù mỏng mảnh hồng rực che đi ánh mặt trời, nhìn rất đẹp, nhưng cũng tàn khốc vô cùng.
Chiến mã hí vang, đao lai thương vãng (trường thương vừa bị gạt đi thì đao kiếm đã tiếp tục bổ tới).
Binh sĩ phía trước vừa ngã xuống, binh sĩ đằng sau lập tức tiến lên thế chỗ.
Trường thương đâm thủng thân thể đối thủ vẫn chưa kịp rút ra, thân thể của chính mình đã bị đâm hai lỗ thủng đầy máu.
Vó ngựa tung hoành ngang dọc khắp nơi, trên thân trúng tên rồi ngã xuống, máu tươi đỏ rực tựa tơ lụa thượng đẳng trải dài trên mặt đất, nhiễm đỏ bình nguyên vô tận.
Sinh mệnh, ở chiến trường giống như chuyện vặt.
Một tướng công thành vạn cốt khô, từ xưa đã vậy. (một khi đã nổ ra chiến tranh, mỗi một người sống phải đánh đổi bằng cái chết của hàng vạn kẻ khác)
Vẻ mặt thiết huyết sắc lạnh, Hiên Viên Triệt nhìn chiến trận trước mặt, kiếm trong tay giơ cao, lạnh lùng hướng phía trước vung lên hạ xuống chỉ huy quân sĩ.
Hai cánh quân bên người lập tức tiến lên, cuồn cuộn bước đi (hình ảnh ẩn dụ so sánh với sóng dữ).
Trống trận vang dồn, trào dâng cả một phương trời.
Lưu Nguyệt đứng bên chiến xa của Hiên Viên Triệt, nhìn bốn phía chiến trường rộng lớn; tính đến hôm nay, đã mười ngày trôi qua kể từ lúc Dược Vương ra tay.
Hoả Vương và Lực Vương, có chết thì cũng đã sớm chết rồi; nếu sống sót, như vậy giai đoạn nguy hiểm nhất của trị thương cũng đã qua.
Dược Vương kia sẽ có đủ thời gian ra tay động thủ.
Nàng mặc kệ sống chết của người khác, nhưng nàng nhất định phải bảo vệ Hiên Viên Triệt.
Trong lòng kiên định, tầm mắt cũng nhanh chóng chuyển động; giữa trận thế hàng nghìn hàng vạn binh mã như thế, nhìn rất an toàn, nhưng sự thực vô cùng nguy hiểm.
Mà ở bên cạnh Lưu Nguyệt, Âu Dương Vu Phi một thân áo trắng quơ quơ chiết phiến, thoạt nhìn cực kì vân đạm phong khinh.
Đứng giữa chiến trường máu tanh, lại giống như đang đi ngắm cảnh.
Rất nhanh liếc qua Âu Dương Vu Phi một cái, Lưu Nguyệt tiếp tục nâng mắt nhìn xung quanh.
Phía Tây trận địa của binh mã Thiên Thần đột nhiên xuất hiện một vật thể tối đen, mũi tên đen tuyền u ám vô cùng cắt xuyên không khí, phá không lao tới chỗ Hiên Viên Triệt.
Khí thế to lớn, tựa như sấm nổ.
Rít gào lao đến, không ai kịp thở một hơi, nh