Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Tuổi 13

Vương Phi Tuổi 13

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1342895

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2895 lượt.

anh tới mức không kịp phản ứng.
“Triệt!” Khoé mắt Lưu Nguyệt bắt được hình bóng kia, lập tức thét lớn một tiếng.
Cùng lúc, Hiên Viên Triệt đứng trên chiến xa cao cao cũng thấy mũi tên nhọn hoắt ầm ầm lao tới.
Hai mắt nheo lại, loé lên tia lửa sắc bén, Hiên Viên Triệt nhanh như chớp nghiêng người, trong nháy mắt đã cách vị trí ban đầu một tấc.
Mũi tên nhọn vụt tới, sượt qua thân thể Hiên Viên Triệt rồi tiếp tục lao đi, xa tới vài chục trượng mới dừng lại, mạnh mẽ đâm xuống mặt đất phía sau Hiên Viên Triệt, mũi tên cắm sâu xuống đất, chỉ còn lại đuôi vũ.
Toàn quân chợt trở nên ồn ào.
Ánh mắt Hiên Viên Triệt ngoan lệ quét ngang không trung, bắn thẳng tới chỗ mũi tên nhọn cắm xuống.
Chỉ thấy kim quang loé sáng, ba nam nhân mặc giáp trụ của binh sĩ Thiên Thần đang phóng ngựa lao thẳng tới hướng Hiên Viên Triệt.
Trong đó chỉ có một người toàn thân vẹn toàn.
Mà hai người khác khuôn mặt bao phủ kín mít, chỉ lộ ra đôi mắt tràn ngập dữ tợn cùng cừu hận thấu xương, tay cầm kiếm cũng lộ ra vải trắng quấn quanh, băng bó cũng quá tốt, như xác ướp vậy.
Ba người cấp tốc phóng ngựa đi, bất cứ nơi nào họ đi phóng qua, ngọn lửa u lam dấy lên, lợi kiếm quét ngang lạnh lẽo.
Không ai có thể kháng cự, thế tới như chẻ tre.
Ba Vương Minh Đảo, là ba Vương Minh Đảo, nháy mắt Lưu Nguyệt nắm chặt chuỷ thủ trong tay.
Bọn họ lại chưa chết, hôm nay cả ba người cùng đồng loạt ra tay.
Ý muốn bảo hộ chiến xa của Hiên Viên Triệt, Lưu Nguyệt thúc mạnh ngựa lao lên phía trước nghênh đón ba Vương Minh Đảo; Hừ, thật là một đám gián đập mãi không chết mà.
Nhanh tựa chớp giật.
Ba Vương Minh Đảo vốn trà trộn trong trung quân gần Hiên Viên Triệt nhất, giờ phóng ngựa lao đến, gần như ngay lập tức phóng tới trước người Hiên Viên Triệt.
“Nhận chết đi.” Lực Vương cả người băng bó kín mít rống to, còn chưa xông tới bên người Hiên Viên Triệt cự kiếm đã điên cuồng bổ xuống.
Con người vững chãi như núi, lạnh lùng như đá ấy lại phẫn hận tới mức này, không đợi thương thế tốt đã lao ra phía trước, có thể thấy được lồng ngực chất chứa cuồng nộ tột cùng.
Hiên Viên Triệt thấy một kiếm có thể phá tan núi kia của Lực Vương chuẩn bị bổ xuống đầu mình, không đỡ kiếm, xoay người một cái thẳng tắp nhảy lên lưng ngựa của Lưu Nguyệt vừa xông lên trước.
Thân hình vừa hạ xuống lưng ngựa, phía sau nổ ra một tiếng ầm to lớn. Chiến xa được chế tạo bằng sắt tinh bị Lực Vương chém thành hai nửa, ầm ầm nứt đổ.
Cờ Hổ Vương (vì quân đội tinh nhuệ của Triệt ca là Hổ quân đó mọi người có nhớ không?) dũng mãnh bằng lụa vàng kim trên chiến xa, bị một kiếm kia chém thành hai nửa, rơi xuống đất.
Trung quân cùng binh mã Thiên Thần xung quanh nhất thời trở nên xáo động.
“Vương thượng…” Đại tướng quân Trần Ti được giao quân ở phía xa sắc mặt đại biến, vội vã định giục ngựa phóng đi.
“Lo việc của ngươi.” Một tiếng quát lạnh lẽo, ánh mắt lãnh khốc uy nghiêm giống như Hiên Viên Triệt, thẳng thừng ngăn lại ý định của Trần Ti.
Cùng khắc, roi ngựa trong tay Lưu Nguyệt vung lên, cuốn lấy vương kì rơi xuống, túm lại ném qua cho Trần Ti.
Xoay người ngồi xuống sau lưng Lưu Nguyệt, Hiên Viên Triệt băng lãnh nhìn lướt qua ba Vương Minh Đảo sắc mặt dữ tợn đang cuồng nộ lao đến, hừ lạnh một tiếng.
Duỗi tay bắt lấy cương ngựa trên tay Lưu Nguyệt, dùng lực điều khiển.
Chiến mã cao lớn đen tuyền lập tức bị Hiên Viên Triệt mạnh mẽ chế trụ, chuyển phía phóng đi một hướng khác.
Lưu Nguyệt thấy vậy không khỏi nhướng mày, Triệt của nàng có ý định gì đây?
Hướng này…
Trong lòng còn đang suy nghĩ chưa ra, Hiên Viên Triệt đã thúc bụng ngựa, hướng tới đại trận của binh mã Nam Tống cách đó không xa mà điên cuồng phóng đi.
Ở phía sau, Âu Dương Vu Phi từ đầu vẫn luôn chỉ quan sát mà không động thủ phát ngôn, thấy vậy cũng không khỏi vô cùng sửng sốt.
Đầu Hiên Viên Triệt có vấn đề rồi, muốn chạy trốn thì cũng phải chọn đúng hướng rồi mới trốn chứ; chưa từng thấy chạy trối chết lại hướng doanh trại địch chạy, bên kia chính là hơn mười vạn binh mã; Hiên Viên Triệt thật sự phát điên?
Phóng ngựa phi nước đại, ba Vương Minh Đảo thấy Hiên Viên Triệt ngay cả tiếp cũng không nghênh tiếp bọn họ mà xoay ngựa bỏ chạy, không kìm được đồng loạt gầm lên giận dữ, đuổi theo Hiên Viên Triệt.
Hôm nay phải giết được Hiên Viên Triệt và tên tiểu tướng sĩ kia, nếu không trừ phi họ chết, cũng không dừng lại.
Một con ngựa lao về phía trước, ba con ngựa khác đuổi đằng sau, trong nháy mắt phóng đến doanh trại mười vạn binh mã của Nam Tống. Lưu Nguyệt ngồi ở trước cực kì kinh ngạc, là Thiên Thần Vương lại chạy tới doanh trại quân đội Nam Tống, khoé miệng nàng thật sự có chút méo mó rồi.
Bên trong trận doanh là thiên quân vạn mã, không muốn sống thì cứ lao vào; thế mà… Trên chiến trường xảy ra chuyện này chắc chắn đây là lần đầu tiên.
Cho dù ngươi võ công cao tới mức nào, nhiều binh mã như thế, mỗi người một ngụm nước miếng cũng đủ dìm ngươi chết đuối, đó là còn chưa kể những mặt khác; quả thực không biết Hiên Viên Triệt nghĩ thế nào.