Bỏ Em Ư? Có Mà Đợi Đến Kiếp Sau!
Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1342896
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2896 lượt.
Chẳng qua Hiên Viên Triệt làm vậy tất nhiên là có suy tính của riêng hắn.
Lưu Nguyệt cũng không bắt bẻ lại cái gì; ám khí, thiên tàm ti, độc dược, tất cả trang bị đều ở trong người nàng, bất kể giá nào cũng sẵn sàng bảo vệ mạng sống cho hai người.
Đang gắt gao nắm chặt ám khí, Hiên Viên Triệt ở sau lưng nàng trầm giọng nói: “Lùi ra phía sau, ta lên trước điều khiển ngựa, ở sau nhớ chú ý.”
Dứt lời, Hiên Viên Triệt vỗ nhẹ vai nàng, trên không xoay người một cái đã hoán đổi vị trí với Lưu Nguyệt.
Phản ứng của Lưu Nguyệt cũng nhanh nhạy vô cùng, nghe được lời này của Hiên Viên Triệt nàng lập tức hiểu ý.
Chống lên lưng ngựa, lộn người ra sau đầy nghệ thuật, ngồi xuống vị trí của Hiên Viên Triệt vừa dời đi.
Ngựa lao điên cuồng, hai người một lên phía trước, một lùi về sau, nhanh như chớp thay đổi vị trí trên không trung, đồng thời yên vị trên lưng ngựa.
Hiên Viên Triệt ngồi ở vị trí của Lưu Nguyệt điều khiển ngựa.
Lưu Nguyệt xoay ngược người, tựa lưng vào lưng Hiên Viên Triệt, đối mặt với ba Vương Minh Đảo đang đuổi tới, công thủ đều đã chuẩn bị tốt.
Ghìm cương bảo mã đen tuyền đang phi nước đại, tốc độ lập tức chậm dần.
Vừa chậm lại, ba Vương Minh Đảo ở phía sau đã đuổi sát tới.
“Chú ý!” Một tiếng quát lạnh, Hiên Viên Triệt đột nhiên chuyển hướng, phóng tới trận doanh thiên quân vạn mã của Nam Tống Quốc.
Hoả Vương phía sau đã đuổi gần tới, một đao toé lửa bổ xuống Lưu Nguyệt và Hiên Viên Triệt. Tư thái kinh người, ánh lửa u lam mượn gió mà đến, gần như cuốn phăng đi tất cả mọi thứ.
“A…….!!” Binh mã Nam Tống xung quanh gần đó lập tức bị đốt phải, liên tục kinh hãi.
Chuỷ thủ nắm chặt trong tay, Lưu Nguyệt mím môi cắn chặt hàm răng trắng muốt; đang định nghiêng người dùng ám khí chống lại, hắc mã dưới thân đột nhiên chuyển biến, lao đầu tới ngọn lửa u lam rồi ngay lập tức nhảy qua phía sau đám binh mã Nam Tống, kéo theo một ngọn lửa nho nhỏ.
“A……!!” Trong phút chốc tiếng kêu sợ hãi nổi lên bốn phía, đám binh mã Nam Tống đang cản đường lập tức hoảng sợ lùi ra xa.
Giục ngựa lao đi, Hiên Viên Triệt vẻ mặt lãnh khốc nhìn thấy khoảng trống liền điều khiển ngựa phóng vào giữa doanh trại Nam Tống.
Hoả diệm bùng cháy, Hoả Vương điên cuồng đuổi theo; một kích không trúng liền nhanh chóng trở tay; lại một đao bổ tới Lưu Nguyệt và Hiên Viên Triệt.
Lưu Nguyệt không hề nhúc nhích thân thể, mắt thấy ngọn lửa kia sắp đốt tới lông mi, bảo mã hắc sắc dưới thân đột nhiên lách qua, ra khỏi hoả diệm nóng cháy.
U lam cực nóng, lập tức cuốn lấy binh mã Nam Tống ở phía sau.
Lưu Nguyệt thấy vậy nở nụ cười lạnh lùng, là Triệt của nàng ngồi phía trước điều khiển.
Tấn công liên hoàn không trúng, Hoả Vương liên tục rống giận, sát khí bốc cao như gần đụng tới trời; Lực Vương cùng Dược Vương thấy thế, một kiếm một dược cùng phóng tới. (Có nghĩa là một người phóng kiếm còn một người tung dược)
Giục ngựa phi nước đại, tuấn mã đen tuyền nghiêng nghiêng phóng chạy theo hình chữ Z, liên tục tránh thoát tấn công của Lực Vương cùng Dược Vương.
Trong thời gian ngắn, tất cả công kích của Lực Vương và Dược Vương, đều hạ xuống binh mã Nam Tống giữa doanh trại.
La hét suốt mấy ngày, Nam Tống triều mới có thể bày ra trận doanh tốt như thế; hiện giờ tiếng gào khóc sợ hãi vang lên thảm thiết, người ngựa nặng nề rớt xuống mặt đất ầm ầm.
Phóng ngựa đi, vẻ mặt Hiên Viên Triệt lãnh thiết (lạnh lùng như sắt thép); ở đâu có nhiều người ta sẽ chạy tới đó.
Phía sau, ba Vương Minh Đảo tức giận đến mặt đỏ bừng bừng, liên thủ tiến lên.
Nhất thời chỉ thấy mãnh lực, hoả đao, độc dược thay nhau nổ vang giữa trận doanh mười vạn binh Nam Tống, sát theo di chuyển của người ngựa Lưu Nguyệt và Hiên Viên Triệt. Lửa cháy rực trời, lực phá vỡ núi, độc dược trùm khắp.
Nhưng lúc nào cũng chậm hơn một bước. Mắt rõ ràng thấy sẽ đánh đến trên người Hiên Viên Triệt cùng Lưu Nguyệt, hai người kia ngồi trên lưng tuấn mã chỉ nghiêng người một cái liền hoàn toàn tránh thoát.
Giữa ánh đao biển lửa, tuấn mã đen tuyền như được thần trợ giúp, giữa mười vạn binh lính Nam Tống, phi như bay, thế tựa vũ bão.
Mà ở bên cạnh hắc sắc bảo mã, vô số binh mã của Nam Tống triều đã ngã xuống thành một mảnh ngổn ngang lộn xộn, đều bị ba Vương Minh Đảo ngộ thương. (lỡ tay tấn công nhầm=)))
Vội phóng như bay, nhưng cũng không cách ba Vương Minh Đảo xa quá ba trượng; nếu nhanh, ba Vương Minh Đảo không đến, ai giúp hắn mở đường? (Câu hỏi tu từ thôi)
Hiên Viên Triệt không chế hắc mã, dụng sức tiến sâu vào giữa đám binh mã Nam Tống Quốc.
Cũng may lúc trước hắn lo lắng Lưu Nguyệt chưa trải qua chiến trường, đem thiên lí mã của chính mình đã dạy dỗ tốt cho nàng cưỡi; hiện tại quả thật hữu dụng vô cùng.
Phía sau, ba Vương Minh Đảo uy phong lẫm lẫm; hoả diễm cự lực cùng độc dược kia, thanh thế kinh người.
Mỗi nơi hắc mã của Hiên Viên Triệt chạy tới, vô số binh mã Nam Tống triều lại bị bọn họ ngộ thương; bọn họ lại vì Hiên Viên Triệt mà mở đường.
Bầu trời thoáng đạt, chỉ thấy một ngựa của Hiên Viên Triệt và L