XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Tuổi 13

Vương Phi Tuổi 13

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1342889

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2889 lượt.

ệt, giữa lương thảo chui tới chui lui như cá chạch, hoạt bất lưu thủ. (trơn nhẵn không tay – cá thì làm gì có tay; thành ngữ thôi)
Một đao bay ngang, oanh, một mảnh lương thảo bốc cháy.
Một dược tung ra, bịch, binh lính xông lên về Tây thiên.
Một kiếm bổ xuống, ầm, chiến xa quân nhu bị chém vỡ.
Phút chốc chỉ thấy lửa nổi lên đằng sau Hiên Viên Triệt cùng Lưu Nguyệt, trong khoảnh khắc lan ra khắp nơi, tiếng gào thét cũng động tới trời xanh rồi đi.
“Mau cứu hoả, mau cứu hoả….” Binh lính còn lại của Nam Tống Triều hoảng sợ tột cùng; kia chính là toàn bộ lương thảo cùng quân nhu vật tư của mấy chục vạn binh mã Nam Tống a.
Gió mát nhẹ thổi, Hiên Viên Triệt và Lưu Nguyệt như đầu rồng lửa (vì đi đâu cũng kéo theo một mảnh lửa cháy rực rỡ phía sau), lửa cháy rực rỡ, oanh oanh liệt liệt đốt cháy doanh trại Nam Tống.
Một khoảng trời cũng biến thành sắc trần bì (màu quýt chín), lửa của Hoả Vương thật sự rất nhanh, rất mạnh; Lưu Nguyệt vừa chạy vừa quay đầu, giơ thẳng ngón tay cái về phía Hoả Vương.
GOOD, baby tiếp tục, tiếp tục đi.






Sắc máu đỏ tươi nhảy múa trên mặt đất, hoà trong ánh mặt trời vàng rực chói mắt, thực sự tôn nhau, gợi ra hứng thú vô cùng.
Hoả Vương nhìn thấy thế tay của Lưu Nguyệt, liền tức giận thét lớn, tốc độ lao tới càng thêm cuồng mãnh, không thèm quan tâm chung quanh là địa bàn của kẻ nào, đồ đạc của nhà ai cũng đốt sạch, ánh lửa u lam bốc lên ngút trời.
Một đao bổ xuống, san bằng đất đá, bụi cát tứ tung.
Hiên Viên Triệt ôm lấy Lưu Nguyệt, trong không trung xoay mình, tránh đi một đạo của Lực Vương, hướng tới kho lương cao cao.
Khồng cần quay đầu lại, phía sau ngọn lửa nhanh chóng băng ngang, bổ nhào đến, trong chốc lát kho lương dưới chân lại chìm trong biển lửa bốc cao; lửa tốt đó.
Đằng sau, Dược Vương đang điên cuồng đuổi tới, độc sa tập kích Hiên Viên Triệt kia đã đổ ập xuống chỗ đám binh mã, vỡ tan, rơi ra.
“Giết……” Thanh âm chữ giết còn tung bay trong không trung, đội tuần tra đã đồng loạt ngã xuống mặt đất, gọn gàng , xong xuôi.
Khoé mắt Lưu Nguyệt lướt qua, nhất thời ngửa đầu cười to: “Tam Vương Minh Đảo đúng là lợi hại, lợi hại a, haha……….” Thanh âm đầy “khích lệ”, khiến cho ba Vương đang điên cuồng từ phía sau đuổi tới càng thêm tức giận xanh mét mặt.
Tung người nhảy đi, Hiên Viên Triệt nắm eo Lưu Nguyệt, trong trọng địa lương thảo quân nhu tại hậu doanh Nam Tống giống như trong nhà mình, quen thuộc vô cùng, gọi là xuất quỷ nhập thần cũng không sai.
Một khắc trước, xuất hiện ở kho lương phía đông.
Một khắc sau, lại xuất hiện ở chỗ vật tư phía tây.
Một khắc trước, mắt có thể thấy ba Vương đã bao vây hai người.
Một khắc sau, liền thấy hai người luồn lách giữa hàng gian lều trại, không thấy tăm hơi, trái lại những kẻ khác từ hướng đó lại thét gào xông ra ngoài.
Lửa giận trong ngực tam Vương Minh Đảo càng lúc càng nóng; hoả diễm, độc sa, đại lực cũng càng lúc càng thêm điên cuồng.
Mỗi nơi đi qua, xuống tay càng thêm cay độc, tưởng chừng như tất cả mọi vật đều bị nghiền nát.
Nhưng mà, tà áo rực rỡ vẫn tung bay khắp mọi nơi.
Hoa lửa sắc trần bì tựa như cây cỏ sau cơn mưa xuân, bùng lên tách tách, nhảy múa ở bốn phương tám hướng hậu doanh Nam Tống.
Sương khói ám đen chen chúc bay lên, bốc lên thẳng bầu trời.
Tuy rằng không có hùng vĩ của buổi chiều mà lương thảo Thiên Thần bị đốt cháy, nhưng đốm lửa nhỏ nhỏ cũng thể lan tràn cả một đồng cỏ rộng lớn, điểm này Hiên Viên Triệt cũng Lưu Nguyệt tuyệt đối không hề nghi ngờ.
“Nơi này.”
“Được.”
“Bên kia còn chưa đốt.”
“Nơi này đốt cũng không có gì lớn, đổi chỗ đi.”
Tiếng nói chuyện nho nhỏ giữa gió lửa bốn phía, ánh lên sườn mặt Lưu Nguyệt và Hiên Viên Triệt, đỏ chói rực sáng, tinh thần mười phần.
Đi nhanh như bay, một khắc cũng không dừng lại.
Một khắc trước binh mã Nam Tống triều canh giữ hậu doanh còn kích động chém giết, muốn chặn giết Hiên Viên Triệt và Lưu Nguyệt, hiện tại đã nhìn thấy hậu quả thảm thiết của đồng bạn ở phía trước.
Bây giờ lại biến thành chỉ cần nhìn thấy bóng dáng Hiên Viên Triệt, liền như một đám chim thú tan tác, rầm rầm chạy trốn.
Lương thảo thì quý thật, nhưng cái giá của sinh mệnh còn cao hơn, cái này hoàn toàn là phản ứng bản năng.
Thế lửa càng lúc càng lớn, khói đặc cuồn cuộn bay lên, lan truyền tới mọi nơi.
Ba Vương Minh Đảo đuổi theo Hiên Viên Triệt cùng Lưu Nguyệt chạy qua một nửa hậu doanh Nam Tống, lại thế nào cũng không đuổi kịp, sắc mặt đã không thể dùng xanh mét để miêu tả, hoàn toàn vặn vẹo rồi.
Nếu nói về khinh công của ba Vương, tuyệt đối không thua kém Hiên Viên Triệt chút nào, mà có khi chỉ hơn chứ không kém, huống chi hiện tại Hiên Viên Triệt còn mang theoLưu Nguyệt, theo lý thì hẳn đã bị bọn họ chặn lại từ sớm.
Nhưng cái doanh trại đáng ghét ny, nơi nơi đều là lều trại loạn thất bát tao, chỗ nào cũng có đường, sinh ra kẽ hở cho Hiên Viên Triệt chạy, như thế nào cũng không đuổi kịp.
“Giết.” Một tiếng rống giận cuồng l