Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1342890
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2890 lượt.
iệt (điên cuồng+ác liệt), Dược Vương, Hoả Vương, Lực Vương liếc nhìn nhau, trong mắt hiện lên nổi giận quyết tuyệt đến cùng cực.
Thân hình lần thứ hai tăng tốc, hung mãnh công kích, không phân biệt bất cứ mục tiêu nào.
Chạy, lão tử đem toàn bộ nơi này đốt trong biển lửa, ta xem các ngươi chạy thế nào; ba Vương Minh Đảo đã định đúng rồi. (xác định đốt là đúng)
Hoả diễm, càng thêm ngập trời.
Hào quang trần bì, giữa trời xanh mây trắng, truyền đi rất xa.
Xa xa, trung quân Nam Tống đang ở trung tâm chiến trường chém giết cùng Trần Ti – đại tướng quân Thiên Thần trông thấy, hai cánh quân Nam Tống đang án binh bất động chuẩn bị bao vây tiêu diệt quân đôi Thiên Thần cũng trông thấy.
Ánh lửa hừng hực, từ hậu doanh của bọn họ bốc lên.
Khói đặc cuồn cuộn lan tới, che lấp mặt trời, không hề nhỏ đi mà còn càng lúc càng lớn, ngày càng có xu thế lửa cháy lan đồng.
Tất cả binh mã Nam Tống đều chấn kinh.
Đó là kho lương cùng tất cả quân nhu của bọn họ, tất cả đều ở đó a!
“Lui!” Chủ tướng Nam Tống sắc mặt tái mét, lập tức truyền lệnh, phía trước tiếp tục trận chiến, một vạn nhân mã đằng sau lui về, chi viện trận địa hậu doanh.
“Tiến lên.” Lúc này hai chủ soái hai cánh quân ám binh bất động cũng kinh hãi.
Chỉ huy quân lính tiến lên, rời bỏ nơi bao vây, một đường giết chóc trở về hậu doanh.
Đạn tín hiệu lao lên không trung, nhanh chóng truyền mệnh lệnh tới trận tiền.
Ba bề binh mã, không quản sống chết quay về hậu doanh trọng địa.
Hơn mười vạn binh mã múa đao chói loá, bày trận sẵn sàng đón quân địch, khí thế náo nhiệt trở về.
Trong doanh trại của mười vạn trung quân bị giết, đó là do binh mã nam Tống không kịp trở tay mà bị ba Vương Minh Đảo giết chết; lúc này nếu binh mã ba phương cùng hợp lại bao vây, chỉ sợ ba Vương Minh Đảo có bản lĩnh thông thiên, thì cũng phải bó tay chịu trói đi.
Hoả diễm ngất trời, biển lửa tràn đất.
Chẳng tốn công sức, cả hâu doanh Nam Tống đều bị đốt cháy thay đổi hoàn toàn, ánh lửa hồng rực nhảy nhót.
Không thể không nói rằng, tốc độ chạy trốn của Hiên Viên Triệt và ba Vương Minh Đảo không phải chỉ là nhanh “một chút”; nếu để cho bất cứ kẻ nào khác đến đốt lửa, tuyệt đối không có hiệu quả nổi bật như thế.
“Đốt gần hết rồi.” Lưu Nguyệt vừa chạy bên Hiên Viên Triệt, vừa đưa mắt nhìn ra mọi nơi mọi hướng.
Ánh sáng hồng rực trải rộng trên mặt đất, cho dù không đốt được hết tất cả quân nhu vật tư của Nam Tống, thì tuyệt đối cũng đốt được sáu bảy phần.
Lời nói kết thúc, đột nhiên Hiên Viên Triệt ngẩng đầu nhìn lên không trung dày đặc khói mù, pháo hoa tín hiệu loé lên, nở rộ trên nền trời xanh thẳm.
“Binh lính Nam Tống đang quay trở về đây.” Hai mắt Hiên Viên Triệt khẽ nhíu, khoé miệng lạnh lùng vẽ lên một nụ cười yêu mỵ mà thiết huyết vô cùng.
Liếc nhìn nhau, trong mắt Hiên Viên Triệt cùng Lưu Nguyệt cùng hiện lên một chữ, Đi.
Lúc này không đi, đợi chút nữa sẽ không có cách nào bước đi được nữa.
Dừng lại cước bộ, Hiên Viên Triệt quay đầu, mắt rất nhanh lướt qua thế lửa ở bốn phía, lại ngẩng đầu nhìn pháo hiệu trên không trung, lập tức liền đoán ra được ba phương quân đội Nam Tống đang kéo về bao vây là từ nơi nào tới.
Điều binh bằng tín hiệu trong quân đội, hình như là phương pháp rất thông dụng của chỉ huy, hắn thật sự quá quen thuộc rồi.
Phán đoán được phương vị (phương hướng+vị trí), Hiên Viên Triệt liền quay đầu, ôm lấy Lưu Nguyệt chạy theo hướng tây nam.
Không nghĩ đến, rõ ràng chỉ dừng lại vài bước, Dược Vương từ phía sau đã tới trước ngăn chặn bọn họ.
Sắc mặt vặn vẹo, Dược Vương không nói hai lời, lập tức tung một thứ gì đó đen nhánh về phía Hiên Viên Triệt cùng Lưu Nguyệt.
Mùi tanh phả vào mũi, Dược Vương vốn dùng dược vô sắc vô vị để truy kích, bây giờ lại dùng cát độc như thế, có thể thấy được nỗi hận thấu xương đối với hai người.
Từ hai hướng khác nhau, Lực Vương cùng Hoả Vương cũng đang nóng vội lao tới.
Không thể dừng lại, dừng lại sẽ bị ba Vương bao vây, lúc này không thể kéo dài thời gian.
Hiên Viên Triệt cùng Lưu Nguyệt không nhìn mặt nhau, chỉ xem kỹ tình thế trước mắt, liếc mắt một cái liền đồng tâm.
Không lùi lại, phản công xông lên, Hiên Viên Triệt nắm chặt tay Lưu Nguyệt, nhuyễn kiếm trong tay quét ngang, sát khí bao phủ, xông tới trước Dược Vương.
“Ngươi cho là chỉ có mình ngươi có độc?” Chưa kịp cho Hiên Viên Triệt động thủ, bàn tay còn lại của Lưu Nguyệt đeo găng bạc hướng đến Dược Vương, một tiếng quát chói tai đồng thời vang lên.
Sắc đỏ tung bay, ánh màu đen nhánh, vô thanh vô tức đối địch giữa không trung.
Trong khoảnh khắc, chỉ nghe thấy một hồi âm thanh đùng đùng vang lên, cát độc trong không trung va chạm, lại có thể thâm nhập vào nhau, trộn lẫn thành một màu vàng.
Dược Vương đang chặn đường lập tức sửng sốt, độc kia có lực lượng ngang bằng độc dược của hắn, hai cường độc va chạm, lấy độc trị độc giải trừ, thế này…
Nháy mắt, Dược Vương giật mình sững sờ.
Hiên Viên Triệt thấy thời cơ đã đến, liền túm chặt Lưu Nguyệt lao qua bên cạnh Dược Vương, vọt đ