Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1342888
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2888 lượt.
ng thời toát mồ hôi lạnh.
Cứ như thế, Hiên Viên Triệt cùng Lưu Nguyệt ở phía trước đã cách tam Vương một khoảng dài.
Nhãn thần bạo nộ đối vẻ mặt lãnh khốc, Lưu Nguyệt giơ tay lên, lộ ra ám tiễn trên cổ tay.
Đây chính là khi nàng đối phó xong Dược Vương, lần hai cải tạo một chút ám tiễn.
Lực Vương và Hoả Vương, sắc mặt đen tựa đêm đen.
Phẫn nộ càng lúc càng điên cuồng, hai người nhún mình một cái, tiếp tục phóng người đuổi theo Hiên Viên Triệt và Lưu Nguyệt.
Ngồi trên lưng ngựa, Lưu Nguyệt nhìn thấy tam Vương đang đuổi theo mình cũng không vội vàng, ung dung chậm rãi mò mẫm trong ngực áo thứ nàng đã chặt cây đốt củi trên độc sơn để giữ lại, một vốc bụi mạt cưa.
Cổ tay giơ cao, một mảnh hoàng sắc bay lên.
Dược Vương thấy mảnh hoàng sắc kia rất cổ quái, lại còn có hình dạng khối hạt, nhất thời không dám tiếp lấy, liên tục phất tay bảo Lực Vương và Hoả Vương tránh đi.
Tung, ta xem ngươi có bao nhiêu độc dược mà tung; Dược Vương cắn chặt răng.
Nhìn ba Vương Minh Đảo truy đuổi mãi không chịu từ bỏ, Lưu Nguyệt lại giơ tay lên, lại tung ra mạt gỗ, đồng thời lại dịu dàng quát nhẹ: “Có ám khí.”
Ba Vương Minh Đảo thà tin là có cũng không dám tin là không, lập tức đồng loạt bay dạt ra, như chim én tìm hoa, tư thái vừa nhanh vừa đẹp lao sang hai bên.=))
Khói vàng bay qua, có cái ám khí quái gì đâu.
Mặt ba Vương đen đến không thể đen hơn.
“Có ám khí.” Lại là một tiếng kêu khẽ, và một đợt mạt cưa. Ba Vương Minh Đảo lại bị sai khiến; chà, cái tư thái kia nói đẹp bao nhiêu liền đẹp từng ấy.
“Ám khí đến đây……….”
Chẳng có cái gì.
Ta tiếp tục sai khiến các ngươi. (lời này của Nguyệt tỷ)
Chỉ có không khí.
“Ám khí…… đến đây………..”
Không thể chịu được nữa, không được bị sai khiến nữa, khuôn mặt tam Vương hoàn toàn vặn vẹo; phi thân lên không điên cuồng phóng tới chỗ Lưu Nguyệt giữa làn khói vàng.
Con mẹ nó, coi Tam Vương bọn họ như khỉ mà đùa giỡn!
Mạt cưa màu vàng cuốn lên, ba ám tiễn màu vàng nhỏ như lông trâu, nhanh như chớp giật xuyên qua cái mà Lưu Nguyệt gọi là “mạt gỗ kịch độc”, lao đến ba Vương Minh Đảo.
Thân hình Tam Vương vẫn còn treo trong không trung, căn bản cũng không nghĩ tới, lúc liếc thấy thì ba mũi ám tiễn đã vọt tới trước mặt.
Sắc mặt đại biến, ba Vương tựa hồ không thể tránh.
Chỉ có điều, ba Vương Minh Đảo chính là ba Vương, võ công không phải chỉ là cái lọng màu mè, giữa điện quang hoả thạch mỗi người lại có thể tránh được chỗ hiểm. Mỗi ám tiễn đều đâm vào bả vai ba Vương, xuyên thủng y phục, hoa máu bắn tung.
Ôm tay ngồi trên lưng ngựa, Lưu Nguyệt rất thân thiện nhìn ba Vương rơi xuống đất: “Ta đã nhắc các ngươi là có ám khí, chính các ngươi không thèm nghe đấy thôi.”
Lời nói ra, lửa trên đỉnh đầu ba Vương bùng cháy.
Nghiêng mắt nhìn ám tiễn lông trâu vừa né, đầu vai dính một lớp mỏng phấn vàng, Dược Vương hít sâu một hơi, đầu ngón tay cân nhắc chấm chấm một hạt.
Mặt kia, chớp mắt màu đen tán sạch, thật sự không thể hình dung vẻ mặt hiện giờ và vẻ mặt vừa mới nãy là của cùng một người.
“Con mẹ nó!” Dược Vương tao nhã xưa nay hiếm khi thốt ra mấy lời thô tục cũng phải phẫn nộ chửi thề; bột phấn hoàng sắc này căn bản là mạt gỗ, độc dược cái quái gì!
Hại ba Vương Minh Đảo bọn họ dọc đường cứ phải tránh tránh né né kịch độc, thế mà đó chỉ là mạt cưa bình thường đến không thể bình thường hơn!
Nắm chặt nắm tay, sắc mặt dữ tợn, Dược Vương hắn một đời anh minh, hôm nay toàn bộ chôn vùi theo nước chảy, hắn đến đoạn khí, đoạn khí mất thôi.
Lửa giận ngút trời, Dược Vương cuồng nộ, dùng ánh mắt ra hiệu cho Lực Vương, Hoả Vương.
Sáng tỏ hàm ý trong ánh mắt của Dược Vương, Lực Vương cùng Hoả Vương điên cuồng phẫn nộ.
Thân hình như điện, ba Vương thét dài, tựa diều hâu từ trên trời đánh xuống Lưu Nguyệt, đầu ngón tay sắc bén cắt ngang không khí, hình như phát ra tiếng xèo xèo. (tiếng tia điện loé lên do đầu ngón tay ma sát quá nhanh với không khí, mọi người biết nhỉ)
Công lực mạnh mẽ, chỉ nghĩ là biết.
Lưu Nguyệt tựa vào lưng Hiên Viên Triệt, nàng nhìn cả ba Vương đều trở nên nóng nảy cực độ đang tràn ngập khí thế đánh về phía mình, tựa hồ hận không thể xuyên thủng người nàng nghiền thành bột phấn.
Lưu Nguyệt lắc đầu, không nhanh không chậm thò tay vào ngực áo, lấy ra một gói bột màu vàng, nàng nở nụ cười với ba Vương Minh Đảo, một nụ cười tao nhã hiếm thấy.
Năm ngón tay thả buông, bụi phấn hoàng sắc liền bay vụt tới hướng ba Vương Minh Đảo.
Ba Vương thấy Lưu Nguyệt lại sử dụng mạt cưa, trong mắt đã tức giận vằn tơ máu, lại còn dám chơi chiêu này, không tránh không né vẫn xông tới chỗ Lưu Nguyệt như cũ.
Bột phấn màu vàng bay lên, đón đầu ba Vương.
Chạm phải một phát, chỉ nghe một tiếng “két” nhỏ vang lên; Hoả Vương, kẻ có khinh công tốt nhất, tốc độ lao tới nhanh nhất, cũng là kẻ đầu tiên chạm phải bột phấn kia, tóc đen đang tung bay, tự dưng bốc cháy!
Mùi khét cháy cùng tiếng xèo xèo, nháy mắt bốc lên.
“Lưu diệm độc (độc lửa lưu huỳnh – cái tên khó hiểu), lui!” Dược Vương theo ngay phía sau,