Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em
Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1343447
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3447 lượt.
ến hướng tây nam không người.
Thời khắc này, không thể dừng lại.
“Huýt…….” Mím môi làm sáo, tiếng huýt gió của Hiên Viên Triệt truyền ra ngoài rất xa.
Chạy gấp thoát ra, đến nhanh, chạy ra càng nhanh.
Chỉ thấy một hàng năm người, hai trước ba sau, từ sâu trong biển lửa hậu doanh Nam Tống lao ra, một chạy một truy, không lâu sau đã ra khỏi doanh trại Nam Tống.
Hắc mã từ xa xa phóng như bay tới chỗ Hiên Viên Triệt.
“Nàng trước ta sau.” Hiên Viên Triệt nhìn thấy hắc mã, lập tức vận lực trên tay, nắm lấy eo Lưu Nguyệt ném lên lưng ngựa.
Lúc đến nơi, tầm mắt của ba Vương Minh Đảo lại bị quấy rầy bởi rất nhiều binh mã Nam Tống; Giữa mười vạn binh mã, ba Vương Minh Đảo cũng không dám bỏ ngựa mà truy; lại thêm Lưu Nguyệt không thể khống chế ngựa tốt, cho nên Hiên Viên Triệt ngồi phía trước.
Ngay lúc này lập tức phải chạy về, hôm nay ba Vương Minh Đảo không vây chết bọn họ chắc chắn sẽ không tha.
Hiện tại không có ai che chắn, không có thứ gì ngăn cản, Lưu Nguyệt có thể ở phía sau đối phó với ba Vương đã là cố hết sức rồi.
“Chàng trước ta sau, ta có cách.” Lưu Nguyệt bị Hiên Viên Triệt ném ra, trong không trung khẽ quát một tiếng, uốn mình, bỗng chốc lao người tới đằng trước, đứng trên hông ngựa.
Hiên Viên Triệt thấy vậy, hai chân nhoáng lên, phóng qua đỉnh đầu Lưu Nguyệt, vung roi, thiên lý mã hắc sắc lập tức sải rộng bốn vó chạy đi như bay.
Nếu Nguyệt nói có cách, vậy theo nàng.
“Chạy tới núi đơn.” Đợi Hiên Viên Triệt ngồi vững, Lưu Nguyệt liền dựa lưng vào lưng hắn, hạ thấp giọng, nói với Hiên Viên Triệt.
Hiên Viên Triệt nghe vậy hơi nhíu mày, núi đơn là núi, trên núi không có đường lui, đối với chạy trốn là tối kị, Nguyệt không thể nào không biết điều này.
Hôm nay ba Vương Minh Đảo quyết vây chặt bọn hắn, vậy hắn dẫn bọn họ đến doanh trướng quân đội Thiên Thần chẳng nhẽ lại còn sợ giết không nổi bọn họ ư?
Hai hàng lông mày khẽ nhăn lại, chẳng qua Hiên Viên Triệt cũng biết, Lưu Nguyệt bỏ ra sáu ngày mân mê trên độc sơn, nhưng hắn lại không biết nàng đã chuẩn bị những cái gì.
Một khi trước thời điểm nguy hiểm Lưu Nguyệt đã mở miệng, như vậy nghe theo nàng đi.
Những thứ cất giấu trong đầu của Lưu Nguyệt không phải là thứ mà hắn có thể tưởng tượng được.
Lập tức Hiên Viên Triệt ghìm cương ngựa, đổi hướng lao tới ngọn núi đơn.
Ngựa phóng như bay.
Tuấn mã hắc sắc phi vụt qua bình nguyên xanh ngát.
Hiên Viên Triệt và Lưu Nguyệt ngồi tựa lưng vào nhau, trên đầu là trời xanh mây trắng, trước mặt là chiến trường ác liệt, đằng sau là lửa cháy rực trời; Thế giới này, phấn khích thật!
Bảo mã đen tuyền chạy cực nhanh, ba Vương Minh Đảo đang đuổi theo phía sau cũng nhanh tựa thiểm điện.
Không còn cản trở, không còn kẻ vướng tay vướng chân, trên bình nguyên bằng phẳng này, tốc độ của thiên lý mã là không cần bàn luận, chỉ có điều, tốc độ của ba Vương cũng không hề thua kém.
Trong khoảnh khắc, ba Vương Minh Đảo đã đuổi kịp.
“Nhận chết!” Một tiếng rống mãnh liệt, một kiếm nặng nề có thể phá tan núi của Lực Vương bổ xuống đầu Hiên Viên Triệt và Lưu Nguyệt, tốc độ cùng sức mạnh kia, quả thực muốn đập nát nhừ hai người.
Bất động như núi, Lưu Nguyệt không chút hoang mang, khoé miệng khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo, cổ tay giơ cao.
Giữa ánh vàng dương rực rỡ, cát độc màu xanh từ tay Lưu Nguyệt bay ra, bao phủ ba Vương Minh Đảo.
“Có độc, cẩn thận!” Dược Vương vừa thấy liền thét lớn.
Hoả Vương cùng Lực Vương ở bên cạnh nghe thấy, không khỏi đồng thời ngẩn ngốc, không để ý thế kiếm trong tay liền vội vàng thu kiếm tách ra vọt né sang hai phía.
Dược Vương lợi hại, từ trước tới nay mấy loại độc đều là cỏn con không bao giờ báo với bọn họ, luôn trực tiếp giải.
Hôm nay lại thét ra tiếng cảnh báo, tức là trong chớp mắt hắn không chắc chắn giải dược.
Loại độc mà ngay cả Dược Vương cũng không chắc chắn, bọn họ không thể không tránh.
Cát độc tung bay, lập tức theo gió cuốn xa.
Ba Vương Minh Đảo mấy kẻ tung hoành ngang dọc giờ cũng phải túm tụm lại.
Thấy vậy cổ tay Lưu Nguyệt lại thả ra một luồng khói mù màu hồng phấn.
Lực Vương, Hoả Vương không cần Dược Vương nhắc nhở thêm, trực tiếp thả người né đi.
Thân mình còn đang trên không chưa kịp chạm mặt đất, giữa màn sương khói kia, một vật xé không vù vù lao tới thân hình đang rơi xuống của bọn họ.
Tốc độ cực nhanh, tựa như trong giây lát đã phóng tới. Hai Vương tức khắc hốt hoảng, trăm vội lại còn thêm cái đỉnh nghìn cân (một điển tích cổ TQ – đã có những việc không tốt lại nảy sinh thêm sự tồi tệ), liền rớt thẳng xuống, chỉ nghe thấy hai tiếng đụng đất “phịch, phịch” vang lên. Lực Vương, Hoả Vương bị nện xuống mặt đất đau gần chết.
Cỏ cây xanh biếc nháy mắt nhuốm sắc đỏ, miệng vết thương trên người hai Vương nứt ra.
Mà hai thứ màu đen chỉ lớn hơn ngưu mao châm một chút, hai mũi tên nhỏ xíu không đáng để mắt, bắn vào quần áo của họ, suýt nữa xuyên vào cơ thể.
Lực Vương cùng Hoả Vương vừa rơi xuống đất lại lập tức nhảy bật lên, tránh khỏi vị trí Lưu Nguyệt có thể rải độc, đồ