Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Tuổi 13

Vương Phi Tuổi 13

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1342893

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2893 lượt.

t đẹp.
Khung cảnh bốn phía lướt nhanh qua đáy mắt.
Hoả diễm từ tám hướng bốc lên.
Mà bây giờ họ đã gần đến đỉnh núi, đám người dưới kia nhìn chỉ như những con kiến bé nhỏ, cho dù khinh công của Hiên Viên Triệt hắn tuyệt đỉnh, nhưng từ đây nhảy xuống tuyệt đối cũng chỉ có đường chết.
Nắm tay càng co chặt.
“Ta bảo đốt đó, mau, lên đỉnh núi!” Trong lúc Hiên Viên Triệt hơi chững lại, Lưu Nguyệt vẫn tiếp tục chạy, vừa kéo Hiên Viên Triệt phóng lên đỉnh núi vừa ném lại vài chữ.
Hiên Viên Triệt nghe thấy lập tức phục hồi lại tinh thần, mở to mắt nhìn Lưu Nguyệt.
Nàng bảo đốt? Ý Nguyệt muốn làm gì? Việc này cũng đồng nghĩa bức bọn họ đến đường cùng a, trời nào mới đủ chạy cơ chứ?
Kinh nghi dấy lên trong lòng, nhưng Lưu Nguyệt làm việc luôn có chừng có mực, Hiên Viên Triệt cực kỳ tin tưởng điều đó.
Nàng chắc chắn không vì muốn giết ba Vương Minh Đảo mà để hai người bọn họ chôn cùng; phương pháp này quả thật quá vô dụng (nguyên văn: thùng cơm:'>'>)
Ngay lập tức, dù nghi ngờ không chắc nhưng chân cũng không dừng lại, điên cuồng lao lên đỉnh núi.
Phía sau, ba Vương Minh Đảo cũng đã thấy lửa cháy ngập trời.
Sơn hoả lan nhanh vô cùng, chỉ một khoảng thời gian ngắn đã thiêu đến ngang lưng chừng núi, bọn họ có muốn xuống núi cũng không được nữa.
Đi lên là con đường duy nhất.
Lửa, càng lúc càng lớn.
Hơi nóng hừng hực, độc sơn như một ngọn tháp, hoả diễm cuốn lên, cuốn lên dần tới đỉnh.
Khai hoả xong liền lùi xa tít, lúc này Âu Dương Vu Phi nhàn nhã khoanh tay nhìn lửa cháy rực trời, mi mắt cao cao chớp động.
Đây là tiền cược mà hắn phải trả vì thua Lưu Nguyệt, canh đúng giờ giúp nàng đốt cháy ngọn núi này.
Mũi chân không tự giác gõ nhẹ trên mặt đất, đốt thì đốt rồi, chuyện ấy quá dễ, chẳng qua hắn nghiền ngẫm mà không hiểu bọn họ xuống núi như thế nào.
Hoả diễm gào thét, tốc độ nhanh khó tưởng tượng lan lên đỉnh núi.
Cuồng mãnh phóng tới đỉnh núi, Lưu Nguyệt rất nhanh lao đến phía trước cái thứ gì đó nàng đã chuẩn bị từ trước, xé mở cành lá cây cỏ, từ trong lùm cây kéo ra một cái tàu lượn!
Hiên Viên Triệt thấy vậy lại nhăn mặt a!
Hắn biết Lưu Nguyệt mân mê trên đỉnh núi làm gì đó, nhưng cái thứ này lại chẳng ra ngô cũng chẳng ra khoai, có ích gì chứ?
Nhanh chóng ổn định lại cái thứ “mèo cáo không ra hồn” trong mắt Hiên Viên Triệt, Lưu Nguyệt làm ra tư thế chuẩn xác rồi nghiêng đầu nói với Hiên Viên Triệt: “Lại đây, làm theo.”
Hiên Viên Triệt thấy Nguyệt của hắn nâng cái thứ linh tinh lên trước ngực, đứng ở rìa đỉnh núi, lông mày không khỏi nhíu chặt; Nguyệt có ý gì, chẳng lẽ nàng muốn từ nơi này nhảy xuống?
“Nhanh lên.” Bây giờ Lưu Nguyệt cũng không có thời gian để mà giải thích về cái tàu lượng siêu việt này; nàng quát to.
Trong lòng oán thầm (='>'>), nhưng Hiên Viên Triệt cũng không phản bác, nhanh tiến lại bắt chước tư thế của Lưu Nguyệt.
Lập tức Lưu Nguyệt giúp Hiên Viên Triệt cột chắc lại một thứ gì đó.
Lúc này đám cháy đã lan lên đỉnh núi, tựa như sắp sửa thiêu cháy tất cả nơi này tới nơi.
Sức nóng rực phá vỡ chân trời, lẫn lộn cùng làn gió nhẹ vốn ấm áp, nướng người gần như mặt trời đổ lửa tháng Tám.
“Hiên Viên Triệt, bổn vương xem ngươi còn chạy đi đâu!” Hiên Viên Triệt và Lưu Nguyệt đã chuẩn bị sẵn sàng bay xuống, từ phía sau vang đến một tiếng rống giận vang trời, ba Vương Minh Đảo đã đuổi theo bọn họ đến đây rồi.
Sắc mặt ba Vương tái nhợt, sát khí toàn thân, cho dù hiện tại nóng bức như thế cũng bị băng giá trên người họ làm tan biến.
Lưu Nguyệt giữ chặt tàu lượn trên người, quay đầu nhìn ba Vương đang xông đến, khoé miệng khẽ nhếch, lạnh lùng nở một nụ cười: “Trốn, có giỏi thì đuổi theo đi.”
Thanh âm rơi xuống, Lưu Nguyệt nắm chắc cần lượn trong tay, thét lớn: “Chạy!”
Bước chân đồng nhất, tàu lượn trên người Lưu Nguyệt và Hiên Viên Triệt vọt đến rìa đỉnh núi.
Tam Vương Minh Đảo thấy Lưu Nguyệt và Hiên Viên Triệt cùng nhau chạy tới vách đá dựng đứng, mặt mày chợt biến; muốn tự sát? Tự sát, hừ, nào có dễ thế, không đem xương cốt bọn chúng làm thành khuy áo thì không nuốt trôi nổi căm hận này!
Ba Vương lập tức đồng thời gầm lên, đánh tới Hiên Viên Triệt và Lưu Nguyệt.
Tốc độ của hai người cực nhanh, vài bước đã lao tới mép đá.
Mắt thấy một bước nữa thôi là sẽ đạp vào khoảng không rơi thẳng xuống chân núi, kiên cường lãnh khốc như Hiên Viên Triệt mà khoé miệng cũng run rẩy liên hồi, cả thân cứng ngắc.
Đô cao cách mặt đất tầm chừng trăm trượng, lần này rơi xuống, không bị nướng thành chim quay thì xương cốt cũng tan tành.
“Vù.” Sắc mặt cứng đờ không thể đờ hơn, một bước bước ra không trung, Hiên Viên Triệt đã sẵn sàng quyết tâm chắc chắn chết.
Không ngờ rằng lại nghe thấy một tiếng vù xé rách không gian truyền đến bên tai, gió mạnh táp vào khuôn mặt, phả lên hai gò má, cả người giống như đang bay lên.
Bay lên?
Hiên Viên Triệt mở trừng mắt, nhìn chằm chằm đẳng trước.
Chỉ thấy phía trước trời xanh mây trắng to lớn đẹp như tranh, núi non xẹt qua trước mắt, bình nguyên xanh ngắt ngàn dặm… Này,