Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1342886
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2886 lượt.
này………
Khoé miệng giật giật, Hiên Viên Triệt ngẩng đầu nhìn tấm ván gỗ bên trên, cúi đầu nhìn sông núi tú lệ phía dưới, quay sang trái thấy chân trời tít tắp, quay sang phải thấy Lưu Nguyệt đang nhìn hắn cười.
Lại quay đầu nhìn lại, ngọn núi đơn tràn ngập lửa đỏ đã bị ném lại rất xa.
Thân nhẹ tựa yến, lướt gió bay đi.
Hắn đang bay đây, hắn lại có thể đang ngao du nơi bầu trời này.
Hiên Viên Triệt ngay cả Thái Sơn đổ sụp cũng không đổi sắc mặt, nhưng lần đầu tiên á khẩu bất cứ cái gì cũng không nói được.
Gió núi lạnh thấu xương cốt, hoả diễm nương theo lan tràn.
Ba Vương Minh Đảo không tóm được Hiên Viên Triệt và Lưu Nguyệt bị rớt lại, vẫn bình tĩnh đứng ở vách đá khi nhìn thấy Hiên Viên Triệt và Lưu Nguyệt bay lượn trên bầu trời thoát đi thì cả sáu con mắt đều phẫn nộ trừng lớn.
Sao có thể??
Người này sao lại có thể bay lượn trong không trung? Này, này………
Không khí nóng bỏng cuốn vút lên theo luồng gió, lửa rực từ bốn phương tám hướng vây lên bủa quanh đỉnh núi.
Từ trên tàu lượn, Lưu Nguyệt ngoái đầu lại nhìn ngọn núi đơn thoáng chốc đã chìm trong biển lửa, trên mặt là nụ cười lạnh lẽo thị huyết tuyệt đối.
Ba Vương Minh Đảo lợi hại à, giết kiểu gì cũng không chết ấy à.
Hôm nay, nàng chuẩn bị núi cao lửa to như thế, trừ phi bọn hắn có thể bay, còn nếu bọn hắn còn có thể trốn thoát không chết trên đỉnh núi kia, nàng sẽ không gọi là Mộ Dung Lưu Nguyệt.
Lạnh lùng hừ một tiếng, Lưu Nguyệt quay đầu, nhìn thấy Hiên Viên Triệt bên cạnh vẫn đang mở to mắt nhìn chằm chằm mình, vẻ mặt không tin được, nàng liền cong cong miệng, nở nụ cười.
Làm lính đánh thuê cao cấp nhất, bài học đầu tiên chính là học cách chạy trốn, mà dụng cụ chạy trốn đơn sơ như tàu lượn thế này, nàng đã sớm chơi chán rồi.
Tiếng gió vù vù, tạt vào mặt mũi, hai mắt cũng khó mở ra, không thể hô hấp nổi.
Tay Lưu Nguyệt khẽ dịch chuyển, trùm phủ bàn tay đã nắm chặt cán lượn đến trắng bệch của Hiên Viên Triệt, nàng nhẹ nhàng vỗ vỗ bàn tay cứng ngắc, nhìn Triệt của nàng, mở miệng vô thanh: “Không sợ.”
Hai chữ không sợ, ngôn ngữ không tiếng động, thế nhưng đánh bại ngàn cân.
Nắm tay bay lượn, vượt mọi chông gai.
Gió núi thổi to, một vùng biển lửa.
Âu Dương Vu Phi đứng trên mặt đất xa xa, nâng đầu nhìn độc sơn thở dài một tiếng, lửa lớn như vậy, tam Vương Minh Đảo sẽ không có cơ hội chạy thoát.
Khinh địch, vốn bọn họ có lẽ cũng không thua thê thảm tới thế, đáng tiếc, hai chữ khinh địch đã định trước kết cục của bọn họ hôm nay.
Lắc đầu, Âu Dương Vu Phi chăm chú nhìn lên không trung, ba Vương Minh Đảo không có cách thoát, vậy Lưu Nguyệt cùng Hiên Viên Triệt hai người họ đâu, chẳng lẽ cũng…….
Ý nghĩ này vừa mới dấy lên, ánh mắt sắc bén của Âu Dương Vu Phi đã nhìn thấy một điểm đen xuất hiện trên bầu trời, lượn vòng hạ xuống dần.
Căng mắt nhìn kĩ, điểm đen càng lúc càng lớn, dần dần hiện rõ hình dáng.
Hai người, đang bay lượn trên không trung kia không phải chim, không phải ưng, mà là hai con người; Âu Dương Vu Phi càng trừng to mắt, vẻ mặt vân đạm phong khinh trước sau như một đã lộ ra thần sắc cực kỳ kinh ngạc.
Lượn vòng hạ xuống, đón gió vụt đến.
Lưu Nguyệt và Hiên Viên Triệt, là cái cáo mèo Lưu Nguyệt và Hiên Viên Triệt!
Trong khoảnh khắc nhìn rõ thân ảnh hai người, Âu Dương Vu Phi không thốt ra được thanh âm nào; Trời ơi, bay lượn, trời ơi…..
Chiến trường phía dưới trống trận vang trời, lúc này cũng đã có binh lính nhận ra sự cổ quái trên bầu trời.
Tức khắc một truyền mười, mười truyền trăm, thời gian chớp mắt, tất cả binh mã hai phương đang giao chiến đều đồng thời dừng tay, ngửa đầu nhìn hai bóng người rung động đang bay trước mắt.
Bay vút lướt qua, ngao du tứ hải.
Trời ạ, người bay!
Mang theo cánh từ trên trời giáng xuống.
Hiện tượng lạ lùng độc nhất, chưa bao giờ thấy.
“Thiên thần hiển linh……!!”
Người của thời đại này hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi chuyện giương cánh ngao du.
Hai tay chắp lại thành hình chữ thập, theo bản năng nghĩ rằng mình đang nhìn thấy thiên thần, tất cả binh lính trên chiến trường đều rung động, quỳ xuống sùng kính bái lạy thiên thần từ trên trời giáng xuống.
Từng dải người liên tiếp quỳ xuống.
Tôn kính và sùng bái trên mặt chân thành hết mực chưa từng xuất hiện bao giờ.
Bay vút lướt qua, tàu lượn của Lưu Nguyệt lướt qua trên đầu mười vạn binh sĩ Nam Tống, hướng tới doanh trại Thiên Thần hạ xuống.
Mắt thấy Lưu Nguyệt và Hiên Viên Triệt đang hạ thấp dần xuống doanh trại phía này, Âu Dương Vu Phi đang ngớ người rốt cuộc cũng hồi phục tinh thần.
Tức khắc không nói hai lời, đề khí phóng tới chỗ Lưu Nguyệt và Hiên Viên Triệt phải rơi xuống.
Lưu Nguyệt và Hiên Viên Triệt không biết bay, hắn rõ ràng hơn bất kỳ ai, nhất định là do cái ngô khoai linh tinh kia, cái thứ ngô khoai vẩn vớ mà Lưu Nguyệt hao phí thời gian chế tác cuối cùng cũng có tác dụng.
Âu Dương Vu Phi hứng thú bừng bừng, tốc độ như bay xông tới phía trước.
Gập người một cái lượn vòng hạ xuống, Lưu Nguyệt và Hiên Viên Triệt thẳng tắp